⬅ Trước Tiếp ➡

thực sự vặn lại, hắn thực sự không biết sẽ phải làm sao, Sở Dĩnh sau khi ngồi xuông, Chu Tự Hàn làm ra vẻ vô ý thay đổi tư thế, khoác một tay lên thành ghế sau lưng cô, người ngoài nhìn sẽ thấy rất mập mờ.
Chu Tự Hàn không coi ai ra gì quan sát Sở Dĩnh, ánh mắt tĩnh lặng khó lường, nhìn cô ở khoảng cách gần như vậy, cảm giác trong trẻo sạch sẽ này, càng khiến anh rung động, rửa sạch son phấn, đến mao mạch nhỏ nhất trên mặt cô cũng nhìn rõ, làn da trắng nõn, gò má hồng hào như một thiếu nữ thập niên trước, có theo tiêu chuẩn Bách Hoa cũng không tìm nổi tì vết nào.
Lông mày cô rất đẹp, tuy hơi nhạt nhưng nằm trên đôi mắt sáng long lanh kia trở nên xinh đẹp kỳ lạ, sống mũi nhỏ thẳng, cái miệng xinh xắn đến một chút son nước cũng không có, màu hồng tự nhiên, nhìn qua càng thêm mê người, tóc quấn đại lên đỉnh đầu, lộ ra cái cổ trắng mịn xinh đẹp, Chu Tự Hàn cũng có thể cảm nhận được một ngọn lửa từ đáy lòng mình bùng lên, cô gái này quá mê người rồi, anh căn bản không tin nổi, đã từng cùng với cô hơn một năm, cô cứ như một chiếc bánh ngọt mới ra lò thơm phức, anh chỉ hận không thể lập tức nếm một miếng, cho dù anh luôn không thích ăn đồ ngọt, nhưng cô gái này khiến anh chỉ muốn cắn một phát, nếm thử mùi vị.
Mục đích của Chu Tự Hàn thể hiện rõ ràng, Sở Dĩnh có mù cũng nhìn ra, huống hồ cô còn sáng mắt sáng lòng.
Nhưng cô không muốn dính dáng gì đến người đàn ông này nữa, một chút cũng không, hôm nay cô nể mặt mũi Vương Quang Tiêu chủ yếu cũng là vì Ngô Vân Vân, vẻn vẹn dừng ở đây, Vương Quang Tiêu muốn tính toán với cô, phải xem hắn có đủ tư cách không đã.
Sở Dĩnh ném ánh mắt có phần giễu cợt về phía Vương Quang Tiêu “Tôi nhớ là Vương tổng nói, hôm nay mời tôi cùng Vân Vân ăn cơm là để khen ngợi thành tích của hai chúng tôi?” Vương Quang Tiêu vội vàng nói “Đúng, đúng, khen ngợi, khen ngợi, haha…” Sở Dĩnh gật đầu một cái, quay mặt lại nói với người phục vụ “Không cần gọi, cứ mang những món cao cấp nhất ở đây lên, ông chủ của chúng tôi rất hào phóng, không sợ tốn tiền, ông chủ chúng tôi không thích rượu tây, rượu trắng, cho trước hai chai quốc lủi, độ cồn mạnh.” Mồ hôi Quang Tiêu rịn ra, âm thầm cắn răng, đồ cao cấp nhất?
Đồ cao cấp nhất ở đây mà ít tiền mà?
Hai chai rượu trắng ở đây cũng phải đến hơn bảy nghìn tệ rồi, con nhóc chết tiệt này muốn mượn cơ hội chém hắn một dao hung ác đây mà.
Trợ lý Hứa hơi bất ngờ, chỉ với giá cả các món ăn mà Sở Dĩnh gọi, cũng biệt khẳng định có nhiều va chạm xã hội, nhớ trước đây cô rất hiếm khi tỏ ra tức giận.
Chu Tự Hàn chau chau mày nhìn cô cười, nhưng không hề phản ứng, cảm thấy hào hứng, muốn xem cô gái này rốt cuộc muốn làm gì, phục vụ cúi người đi ra ngoài, không bao lâu sau, món ăn đựng bưng lên, đều là những món Ngô Vân Vân chưa từng được thấy qua.
Chờ món ăn được bưng lên gần như xong, Sở Dĩnh nhận lấy chai rượu trong tay phục vụ, cho hắn ra ngoài, xếp hết ly đến trước mặt mình thành một dãy, mỗi người hai ly, sáng lấp lánh dưới ánh đèn, chai rượu trắng được rót lần lượt vào đủ mười cái chén.
Cô quay về hướng Vương Quang Tiêu “Ngài


⬅ Trước Tiếp ➡