Chương 19
bảo tôi và Vân Vân đến đây chẳng phải để tiếp rượu hay sao?
Cần gì lao lực như vậy, cứ nói thẳng là được rồi.” Chỉ chỉ rượu trên ban nói với Chu Tự Hàn “Chu tổng, những chén này đều là tôi rót, coi như tôi và Vân Vân đã tiếp.” Nói xong, ngửa cổ uống cạn một chén, để xuống, cầm lên ly khác lại ngửa cổ uống hết, cầm lên, để xuống, để xuống, cầm lên, động tác gọn gàng linh hoạt, căn bản không cho người khác thời gian phản ứng, mười chén nhanh chóng uống xong.
Đặt chiếc ly cuối cùng xuống, không thấy say chút nào, nói với Vương Quang Tiêu “Sáng mai đơn từ chức sẽ được gửi đến hòm thư của ông, chuyện này không liên quan gì đến Vân Vân, đừng làm khó cô ấy, xin lỗi tôi không tiếp được.” Cầm túi lên, đẩy cửa phòng đi ra.
Vương Quang Tiêu rất lâu sau mới phục hồi tinh thần, nhìn Chu Tự Hàn, không biết phải xử lý trường hợp này ra sao, Chu Tự Hàn cũng không buồn đếm xỉa đến hắn, đứng dậy đi theo Sở Dĩnh.
“Chu tổng, Chu tổng…” Vương Quang Tiêu vội vàng muốn gọi anh ở lại, muốn cứu vãn tình thế, lại bị trợ lý Hứa kéo lại “Yên tâm, nói cho ông một chuyện tốt.” Nhét danh thiếp vào tay hắn “Sáng mai bảo con trai ông đến Tinh Huy trình diện, chuyện hôm nay ông làm khá lắm.” Vỗ vỗ bờ vai ông rồi cũng ra ngoài.
Vương Quang Tiêu sững sờ, ông làm cái gì, thế nào có càm giác, gậy ông đập lưng ông, nhìn qua Vân Vân, nhìn lại một bàn thức ăn chưa hề động đũa, lòng đau như thắt, đây đều là tiền cả đấy.
Sở Dĩnh ra khỏi Dạ yến, gió lạnh ùa vào, lập tức có cảm giác bụng dạ cuồn cuộn, cô bước vội sang lề đường, chồng vào một gốc cây, ọe ra, nhưng không nôn được cái gì.
Thể chất của cô rất kỳ quái, uống say có khó chịu đến mấy cũng không nôn được, trước kia không ít lần theo ba đi xã giao, ba cô rất thương cô, rất nhiều cuộc xã giao đều đưa cô đi theo, đại đa số cô đều uống nước trái cây, sau đó trưởng thành, gặp được rượu ngon hiếm có, cha cô cũng cho cô uống một chút, cho nên tửu lượng của cô cũng khá.
Ba cô thích rượu trắng, càng độ cao càng thích, ba cô luôn nói rượu nồng độ thấp chẳng có vị gì, ba cô đích thị là một hán tử Phương bắc, mẹ cô là một phụ nữ Phương nam, trước đây vào ngày tụ hội tết, bà cũng thích uống rượu, uống Thiệu Hưng Hoàng, rượu Kim Hoa, nhà cô trước đây có một bộ đồ uống rượu đồ sộ, có thể hâm rượu, hàng năm vào tết trung thu, khi mặt trời lặn, mẹ cô sẽ đặt bàn ăn ở ban công, hâm một bầu Thiệu Hưng Hoàng, uống rượu, ngắm trăng, ăn cua, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, sau thì có thêm Lăng Chụ.
Sau đó Sở Dĩnh mới biết, Lăng Chu là con trai sếp trực tiếp của ba cô, lúc đó là thư ký tỉnh ủy Lăng Phong, lúc ba cô gặp chuyện không may, người duy nhất không thả đá xuông giếng chính là cha của Lăng Chu, lúc ấy Sở Dĩnh rất cảm kích, bởi vì sự cảm kích này, lúc Lăng Chu cầu xin cô, cô không cách nào từ chối được.
Con người luôn sống trong các mối quan hệ nhân tình thế thái, tình thân tình bạn đều đáng trân trọng, chỉ có tình yêu không phải là cái gì, bởi vì không có tình yêu, con người cũng không sao, vẫn phải sống, vì chuyện đi chết, Sở Dĩnh không làm được, cho nên Lăng Chu hận cô, nói cô