⬅ Trước Tiếp ➡

đến co rút người lại, rồi lại bị khoáı ƈảm đánh ngã ôm lấy anh càng chặt hơn.
Cuối cùng Tiết Kiệu lại hung dữ cắn vào hai nụ hoa của cô, ôm chặt thắt lưng cô, bắn một lượng lớn tinh diƈh vào trong.
Chu Từ mở mắt.
Cô đang nằm trên giường mình, khăn trải giường và chăn đều tán loạn hết lên, váy ngủ không biết đã trải qua cái gì mà lại bị cuốn lên đến trước ngực, lộ ra bầu ngực sữa run rẩy, để lộ trong không khí có chút lạnh.
Cô đưa tay sờ vào trong quần của mình.
Nơi nó vừa dính nhớp, lại vô cùng ẩm ướt.
Editor Caramel Đôi mắt Chu Từ thâm quầng ngồi vào bàn học, bạn cùng bàn thì đang cầm quyển sách quang quác đọc đi đọc lại.
Cô ấy liếc mắt nhìn Chu Từ một cái “Đêm qua thầy Tiết tìm cậu làm gì thế?” “Không có gì.” Chu Từ gần như không thể mở mắt ra được, tiện tay mò lấy một cuốn sách trải nó lên tay, cắn ngón tay ngủ gà ngủ gật.
Lúc cô đang mơ mơ màng màng, bạn ngồi cùng bàn bỗng nhiên đụng đụng cánh tay cô.
“Thầy Tiết đến đây kìa.” Không biết Tiết Kiệu xuất hiện trên bục giảng từ lúc nào, cầm lấy bản giáo án viết viết gì lên đó.
Không biết là phát hiện được cái gì, anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về chỗ Chu Từ, vẻ mặt dịu dàng.
Tầm mắt hai người lần lượt thay đổi, tiếng học thuộc bài của Chu Từ cũng dần thấp đi, tay người đàn ông cầm bút gõ nhẹ trên giáo án, dịu dàng nhìn cô mỉm cười.
Chu Từ rùng mình, đầu óc đầy những suy nghĩ linh tinh, vớ vẩn.
Cô cúi đầu, ép bản thân mình học thuộc bài.
Giờ tự học buổi sáng liên tục một tiếng đồng hồ, lúc bảy giờ năm mươi phút tiếng chuông vang lên, Chu Từ buồn ngủ đến không ngẩng đầu lên được, bạn ngồi cùng bàn ngạc nhiên “Đêm qua cậu làm gì thế, sao lại thành cái dạng này rồi?” Chu Từ miễn cưỡng cười cười, nói mình không sao cả.
Bạn ngồi cùng bàn lấy sữa và bánh rán ra bắt đầu ăn uống “Cậu đến nhà ăn ăn sáng không?” Lúc bọn họ đến trường thì quá sớm, hơn nữa phải học liên tục đến mười một giờ năm mươi trưa.
Trong thời gian dài như thế, mọi người lại đều là thiếu niên đang trong tuổi lớn, trao đổi chất cũng rất nhanh, cho nên bình thường mọi người thường mang theo bữa sáng đến trường học, tranh thủ chút thời gian lúc tự học đến tám giờ để nhanh chóng ăn cơm.
Chuyện đêm hôm qua đã để lại bóng ma tâm lý quá sâu cho Chu Từ, buổi sáng lại vội vội vàng vàng đến trường học cũng không quan tâm đến cái gì, chỉ tiện tay cầm ly uống nước thôi “Tớ quên mất, chờ khi giải lao thì đi mua bánh mì.” Bạn ngồi cùng bàn cắn bánh rán nuốt xuống, lau vệt sữa còn dính trên khóe môi, vừa lau tay vừa lấy sách giáo khoa ra “Cậu đã làm xong bài tập tối qua thầy Tiết giao chưa?
Không biết thầy ấy có dạy lớp đầu tiên hay là dạy cho lớp mới nữa.” “… Chưa xong.” Chu Từ sớm đã quăng bài tập kia ra sau đầu rồi – đó là một bài rất cơ bản, vừa mới khai giảng nên các kiến thức đều rất đơn giản, chỉ có hai ba đề nâng cao.
Chu Từ nhìn đề cảm thấy cũng không tính là quá khó, chuẩn bị sẵn sàng hoàn thành bài tập về nhà này trong mười lăm phút, dành toàn bộ sức lực của tiết tự học buổi tối để làm toán.
“Rốt cuộc đêm qua cậu làm gì thế?
” Bạn ngồi cùng bàn rất ngạc


⬅ Trước Tiếp ➡