Chương 14
nhiên, cô ấy đưa cuốn vở đến trước mặt cô “Còn ba phút nữa là vào học rồi, chép nhanh đi.” Chu Từ nhận lệnh, lục lọi trong cặp của mình tìm bút, trước khi Tiết Kiệu vào lớp thì cô đã chép xong những kiến thức quan trọng và bài điền vào chỗ trống.
“Mọi người mang bài tập được giao ngày hôm qua lấy ra nộp trước.” Giọng Tiết Kiệu rất điềm đạm “Tôi xem thử tiến độ hoàn thành của mọi người một chút – đại diện môn giúp tôi kiểm tra xem.
Trong phòng học im phăng phắc, chớp mắt nhìn nhau, một bạn học ngồi ở hàng đầu nhắc nhở Tiết Kiệu “Thầy ơi, thầy chưa chọn đại diện môn.” Lớp mười một đều đã được chia ban tự nhiên, xã hội, tất cả mọi người đều từ các lớp khác nhau tụ họp lại.
Hơn nữa Tiết Kiệu là chủ nhiệm lớp mới, các thầy cô khác đều đã tự chọn đại diện môn học của mình xong hết rồi, chỉ có Tiết Kiêu là tự lực gánh sinh.
Bài tập tự mình thu, tự mình chấm, tự mình phát, cho đến hôm nay mới đề cập đến chuyện chọn đại diện môn học này.
“Hả?
Tôi còn chưa nói sao?” Tiết Kiệu dừng bước xác định lại một chút rồi chậm rãi nói “Vậy đại diện cho môn của chúng ta về sau sẽ là bạn học Chu Từ, sau này nếu tôi không ở đây, mọi người có chuyện gì cũng có thể tìm em ấy.” Chu Từ đang vội vàng bổ sung bài tập, bỗng nhiên nghe thấy có người kêu tên mình thì vội ngẩng đầu lên nhìn, thấy Tiết Kiệu đang ở trên bục giảng “Chu Từ, đi kiểm tra bài tập của dãy đó đi.” Chu Từ cũng chẳng còn biện pháp nào, mang bài thi trên bàn lên, nhận lệnh đi đến chỗ khác thu lại.
Hôm nay cô mặc áo sơ mi và quần dài, quần vẫn luôn che đến mắt cá chân.
Cô ăn mặc vô cùng kín đáo, ánh mắt Tiết Kiệu đảo qua trên da thịt của cô, cô vội vàng né tránh ánh mắt đó, bên tai như bị đốt nóng lên.
Được cô kiểm tra bài tập, tất cả các bạn học đều rất vui vẻ, chắc là mọi người đều biết tính tình của cô tốt.
Không ít người phía sau còn có chỗ trống lớn, bọn họ cong tay thành hình chữ thập cầu xin cô bỏ qua.
Chu Từ thở dài, đẩy bài thi lại trong tay đối phương “Bổ sung vào đi.” Cô liên tục kiểm tra từ đầu đến cuối, cuối cùng chỉ bắt được một bạn nam để trống bài tập, trống đến mức không cần thiết phải bổ sung nữa.
Cậu bạn này cũng là người nổi tiếng tồi tệ nhất trong lớp, ngồi ở vị trí cuối cùng, một thân một mình dựa vào cửa, Chu Từ chỉ biết cậu ta tên là Hạ Lê.
“Vất vả rồi.” Tiết Kiệu liếc nhanh qua mấy cuốn bài tập trong tay “Vậy hai người cuối cùng sẽ đến văn phòng của tôi để làm bài sau khi xong tiết thể dục.” Giọng anh vô cùng dịu dàng lại mang theo ý cười “Lần đầu tiên đi kiểm tra bài tập, tôi cũng kiểm tra bài của đại diện rồi.” Các học sinh cười ra tiếng, cũng không phải mang theo ác ý gì.
Chu Từ mím môi, nhận lấy bài tập từ trong tay Tiết Kiệu, ôm vào trong ngực cúi đầu quay về chỗ ngồi.
Bạn ngồi cùng bàn lật sách giáo khoa ra “Thầy Tiết tìm cậu là vì chuyện này à, cái này có gì không thể nói chứ.” Chu Từ vùi đầu bổ sung bài tập, cắn miếng thịt sườn trong khoang miệng, không rên lên tiếng nào.
Ba tiết đầu rất nhanh trôi qua, Hạ Lê đẩy bàn đứng lên, đeo túi xách lên lưng rồi đi ra ngoài, cũng