Những đám mây nhàn hạ như một tấm màn, gió nhẹ vén tấm màn lên, làm bầu trời càng thêm trong xanh.
Mùa hè ngày rất dài, ánh mặt trời sáng chói chiếu vào căn hộ chung cư nhỏ chỉ đủ một người ở, tiếng xe đạp leng keng vang lên từ xa, âm thanh càng lúc càng gần.
Sau một khoảng thời gian yên lặng ngắn ngủi, tiếng ai đó xoáy tay nắm cửa xen lẫn tiếng hét ồn ào vang lên.
“A Hành, xuống dưới mau Trễ giờ rồi 8 giờ rồi đó Muộn học rồi ” Thiếu niên mặc áo đồng phục la hét hoảng loạn, một đầu tóc đen bị gió thổi loạn cũng khó có thể che lấp khí chất hoạt bát nhanh nhẹn của cậu, thậm chí đôi mắt còn sáng hơn những thiếu niên cùng lứa tuổi.
Căn phòng ở góc tầng hai có ánh sáng lờ mờ, rèm cửa hơi dày gần như che hết toàn bộ ánh sáng.
Tiếng cọ xát giữa các vạt vải phát ra âm thanh sột soạt.
“Xoẹt…" Các ròng rọc cọ xát vào song cửa sổ tạo ra một loạt tiếng động khó chịụ Ánh mặt trời giống như vừa được giải thoát khỏi sự trói buộc, thoải mái bung lụa bừng sáng cả căn phòng.
Trước gương, thiếu niên cao gầy có đôi mắt đen láy, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vài phần lãnh đạm và u ám.
Cố Chi Hành sờ mái tóc, hình ảnh phản chiếu trong gương cũng làm động tác y như vậy.
Cô lấy đồ bó ngực ra từ từ quấn lại, bầu ngực hơi lớn bị ép xuống thành phẳng lì.
Khi Cố Chi Hành làm những động tác này, vẻ mặt cô thờ ơ, dù sao từ nhỏ tới giờ cô luôn làm vậy như một thói quen.
Bên ngoài, tiếng đập cửa thịch thịch đinh tai nhức óc không ngừng vang lên, Chu Như Diệu la hét ầm ĩ như cái loa.
“A Hành còn ổn không, nhanh lên, hôm nay phải chào cờ ” “Đang nhanh đây, đừng giục nữa.” Cố Chi Hành cài cúc áo sơ mi, cầm áo khoác trên tay rồi mới chuẩn bị ra ngoài.
“Két ” Cửa vừa mở ra, Chu Như Diệu đang không ngừng thúc giục chính thức đối mặt với Cố Chi Hành.
Chu Như Diệu tươi cười rạng rỡ, một tay xách theo cặp, một tay cầm đôi giày, mở miệng nói "Xỏ giày vào rồi chạy nhanh lên, chúng ta đến trường.” Cố Chi Hành lạnh mặt nhìn cậu ta vài giây, một tay đoạt lấy giày cậu ta đang cầm bắt đầu ngồi xuống xỏ vào chân.
Đôi mắt Chu Như Diệu nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, đồng thời gom ít sách giáo khoa và nhét vào cặp sách trên tay.
Đợi Cố Chi Hành xỏ giày xong, cậu lập tức ném cặp sách vào người cô rồi đi thẳng xuống lầụ Cố Chi Hành đi phía sau cậu, sâu trong đôi mắt đen láy ẩn chứa sự bực bội.
Cô và Chu Như Diệu lớn lên bên nhau từ nhỏ, quan hệ cực tốt, tất nhiên cô chẳng bao giờ làm phiền cậụ Có phiền chẳng qua cũng chỉ là lúc gọi dậy thôi.
Chu Như Diệu dùng sức đạp xe, Cố Chi Hành ngồi yên sau khịt mũi.
“Đạp chậm một chút, mông đaụ” “Con mẹ nó, cậu lên mà đạp đi?” “Thôi, tôi vẫn chịu được.” Cố Chi Hành nói năng thong thả ung dung.
Không lâu sau, hai người dừng lại ở ngã tư chờ đèn đỏ.
Chu Như Diệc tức giận đến mức đập tay lên chuông xe, “Nếu đến sớm hơn một giây chúng ta đã có thể qua đường cái rồi ” “Hiện tại cậu vẫn qua được mà.” Cố Chi Hành suy nghĩ một chút, lại nói “Nhưng cậu phải để tôi xuống xe trước.” Chu Như Diệu nghe xong tức giận quay đầu trực tiếp vỗ vai Cố Chi Hành, gương mặt