⬅ Trước Tiếp ➡

điển trai nhăn lại khó coi “Ồ, cậu nói nghe dễ nhỉ, nếu không phải vì chuyện đó, tôi đã đạp xe đi trước từ lâu rồi ” Không lâu trước đây, Chu Như Diệu bắt đầu nằm mơ thấy Cố Chi Hành sẽ trở thành nam chính hoặc vai nam phụ là học bá mặt lạnh si tình.
Chỉ vì để tranh giành tình cảm, Cố Chi Hành luôn đi theo bảo vệ một cô gái nhỏ, nặng thì chết, nhẹ thì tàn tật mất đi sức sống.
Và cho tới nay, giấc mơ ấy vẫn luôn đeo bám cậụ Mà trong mơ có cảnh mở đầu kinh điển, đó chính là lúc Chu Như Diệu đạp xe chở Cố Chi Hành vô tình đụng vào chiếc xe đang chở nữ chính đến trường.
Vì thế cậu rất lo lắng cho người anh em tốt của mình.
Trên thực tế, lo nhiều không bằng tự mình lái xe cẩn thận chở Cố Chi Hành đi học.
So với dáng vẻ vô cùng lo lắng của Chu Như Diệu thì Cố Chi Hành dường như không thèm quan tâm.
Nhưng cô cũng biết Chu Như Diệu đang lo lắng, liền vỗ vai an ủi người anh em của mình "Hôm nay dù có sóng gió phiền phức gì thì cũng là của tôi.” “Cậu biết là tốt rồi.” Chu Như Diệu rất đắc ý, lại nói “Nhưng vì sao trong mơ tôi lại muốn cậu đóng vai chính?” Cố Chi Hành “Có khả năng vì đó là giấc mơ của cậụ” Chu Như Diệu “Gì cơ?” Cố Chi Hành “Anh hùng thiên hạ chỉ Quân và Tháo, cho nên chỉ khi Tào Tháo tôi còn tồn tại, Lưu Bị cậu sống mới có giá trị." Chu Như Diệu “...Cậu vừa kể chuyện cười à.” Cố Chi Hành gật đầu, nghiêm túc mà nhìn về phía Chu Như Diệụ Chu Như Diệu sững người vài giây, nở nụ nịnh nọt.
Cố Chi Hành cực kỳ hài lòng, cuộc đời cô chỉ thích kể những câu chuyện cười, may mắn mọi người đều thích nghe chuyện cười của cô.
Khi đèn chuyển xanh, Chu Như Diệu đạp xe qua đường, đột nhiên nghe thấy âm thanh nọ.
Cố Chi Hành ngồi yên sau còn chưa kịp phản ứng lại, liền cảm giác được bản thân đột nhiên bị mất trọng tâm, tầm nhìn hỗn loạn, cả người ngã xuống đất.
Trong cảnh hỗn loạn, tiếng còi xe ô tô vang lên không dứt.
Cố Chi Hành ngẩng đầu, thấy một chiếc ô tô màu đen dừng bên cạnh xe đạp, Chu Như Diệu và chiếc xe đạp cùng nhau ngã trên đất.
Cô phủi bụi trên người, duỗi tay kéo Chu Như Diệu dậy “Cậu không chết chứ?” “Cậu mới chết đấy.” Chu Như Diệu khịt mũi, quay đầu mắng chiếc ô tô đang bấm còi “Người ngồi bên trong không có mắt à?
Còn dám vượt đèn đỏ?” Người trong xe ô tô thò đầu ra, sắc mặt cũng khó coi “Tôi đang đi đường, thật xin lỗi.” “Đang đi đường mà vượt đèn đỏ à?
Ngu ngốc.” Chu Như Diệu mắng vài câu rồi leo lên xe.
Cậu quay đầu nhìn Cố Chi Hành “Đi thôi, chúng ta đi…” nhưng lại thấy vẻ mặt vô cảm của Cố Chi Hành, cô đứng yên, đôi mắt đen có chút đáng sợ, môi mỏng mím chặt.
Má, cậu ấy lại tức giận rồi.
Chu Như Diệu duỗi tay giữ chặt cô.
Hai người họ đã quen biết từ nhỏ, cậu biết rõ tính cách của Cố Chi Hành, kiệm lời nhưng tính tình thì rất nóng nảy.
Nhưng ngoài dự đoán của cậu, dường như Cố Chi Hành không có ý muốn tính toán chuyện này nữa, cô nói "Đi thôi." Chu Như Diệu cũng không muốn kéo dài thời gian, gật đầu đáp “Được.” Cố Chi Hành liếc xéo tài xế ô tô rồi lên xe.
Giây tiếp theo, mặt cô tỉnh bơ rút ra một quyển sách giáo khoa từ


⬅ Trước Tiếp ➡