⬅ Trước Tiếp ➡

trong cặp.
Cố Chi Hành cầm góc sách nhắm vào cửa kính chiếc xe ô tô rồi ném mạnh.
“Bíp " Góc sách đâm mạnh vào chỗ ngồi ghế lái phụ, tiếng va chạm đột ngột kích hoạt hệ thống báo động trong xe.
Một loạt âm thanh báo động từ phía sau vang lên khiến tai cậu đau nhói, Chu Như Diệu đang đạp xe có chút mất thăng bằng theo quán tính, cậu nhận ra điều gì đó nên đã nhanh chóng tăng tốc.
“Cứ nhớ biển số xe rồi đợi tan học tìm đến tính sổ là được, sao cậu phải vội vàng như vậy?” “Tôi không thích thái độ đó của chủ xe.” “Phục cậu sát đất, nhưng cậu cũng đừng ném sách giáo khoa chứ, hôm nay đi học phải làm sao.” “Đó là sách của cậụ” "Cậu chết quách đi cho rồi, sao tôi lại có loại con trai như cậu chứ?" Bên kia, tiếng còi không ngừng kêu lên, tài xế vội vã tắt hệ thống cảnh báo đang oang oang khắp đường, sau đó ông nghe thấy động tĩnh phát ra từ người ngồi ghế sau nên chỉ đành im lặng cho qua.
Người ngồi ghế sau là một nam sinh đang buồn ngủ, đôi mắt đen có hơi chút mơ màng, giống như vừa mới tỉnh giấc.
Tài xế vội vàng giải thích “Vừa rồi có mấy cậu học sinh đụng vào chúng ta, đã bỏ chạy còn không phục, quay lại…đập xe Thật là vô giáo dục ” Vài giây sau, nam sinh dường như đã tỉnh táo hoàn toàn sau cảm giác mơ hồ khi vừa mở mắt, cậu ta nói “Ngày mai ông không cần đến làm nữa.” Giọng nói lạnh lùng của cậu ta vang lên.
Người tài xế mặt mày tái mét, không dám hỏi lý do, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu xin nhìn nam sinh.
Nhưng nam sinh mặc kệ không thèm để ý.
Xe đi qua đường cái, một cơn gió thổi tung bay những trang sách giáo khoa đang nằm trơ trọi trên mặt đất.
Trang tiêu đề bị gió thổi tung lên, để lộ ra chữ ký phóng khoáng “Cố Chi Hành”.
Không bao lâu sau, một chiếc xe đạp dừng lại bên đường, nữ sinh nọ vươn cánh tay trắng nõn nhặt lên quyển sách giáo khoa.
Khi cô khom lưng, những sợi tóc rũ xuống trên trang sách, gần trong gang tấc.
Gió tháng chín vừa khô nóng lại có chút dính nhớp, thổi qua khiến tâm tư con người càng thêm nóng nảy.
Nhưng trong phòng học của lớp A được mở điều hòa đầy đủ, cửa sổ đóng chặt, không cho khí lạnh thoát ra ngoài.
Tại mấy dãy bàn cuối lớp, trên bếp điện tử có nồi, bên cạnh chồng chất các đĩa đồ ăn lớn bé, khói bốc nghi ngút mùi thơm của nguyên liệụ Một nhóm nam sinh và nữ sinh đang vui vẻ ăn lẩu ở hàng ghế saụ Phương Vận có tính cách hào sảng, rất thích chơi với đám con trai, lúc này đang nói chuyện cười với một nam sinh.
Nhưng khi đang nói dở thì cô trông thấy Cố Chi Hành, do mải mê chú ý nên miệng toàn phát ra âm thanh à, ừ, ừm.
Cố Chi Hành không tham gia ăn lẩu cùng bọn họ, cô chỉ dựa người vào cửa sổ, đôi mắt đen láy tĩnh lặng, cúi đầu nghịch điện thoại.
Dường như lúc nào cô cũng vậy ít nói, kiêu căng lạnh nhạt.
Không hiểu sao Cố Chi Hành kiêu căng là vậy mà vẫn có thể khiến người khác thuần phục.
Cô chướng mắt người ta nhưng người ta lại nguyện ý cống hiến sức lực cho cô.
Trong số những người Cố Chi Hành nhìn trúng, có rất nhiều người chấp nhận nịnh hót lấy lòng cô.
Thật ra Cố Chi Hành không thích họ, những người theo chân họ hâm mộ cô gọi cô là "anh Hành", nhưng cô và


⬅ Trước Tiếp ➡