Chương 13
lạc để vung tiền mua niềm vui, Bạch Tri Thanh cũng đã từng như vậy cho đến khi gặp Chương Nhiên.
Anh hất bàn tay đang đè vai mình xuống, xoay người đi ra ngoài, nói: “Không có hứng, tôi đi dạo một lát.” “Ê, Bạch Tri Thanh, cậu thật sự định làm lãng tử quay đầu đó hả?
Cho dù muốn kết hôn sinh con gì thì cũng phải chọn một người phù hợp chứ, sao lại đi tán trẻ con?” Bạch Tri Thanh đóng sầm cửa lại, phiền não dường như nhân đôi sau cuộc trò chuyện vừa rồi.
Sớm biết như vậy anh đã không tâm sự với tên khốn này.
Bên ngoài trời khá lạnh, Bạch Tri Thanh hút một điếu thuốc để làm ấm người, sau đó mở điện thoại lên.
Bức ảnh anh cài làm màn hình nền là ảnh chụp trộm một cô gái đáng yêu đang cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ ra cặp mắt mơ mơ màng màng.
Trước đây Bạch Tri Thanh từng cười chê bạn thân là trâu già đòi gặm cỏ non vì hắn yêu một cô bé nhỏ hơn 15 tuổi.
Nhưng bây giờ, chính anh lại trở thành con trâu già giống vậy, chỉ khác ở chỗ… anh không có cỏ non mà gặm.
Bạch Tri Thanh vuốt điện thoại một lúc, cuối cùng bất lực gọi cho bạn thân của mình.
“Lục Ngạn, có thời gian không?
Tôi cần lời khuyên.“ “Ừ?
Lời khuyên gì?” “Làm thế nào để… theo đuổi một cô bé?” Miệng thì nói sẽ không làm phiền Chương Nhiên nữa, sẽ từ bỏ, nhưng anh quả thật không cam tâm.
Anh tự hỏi là do quá khứ của anh không tốt, hay do phương thức thể hiện tình cảm có chỗ nào khiến người khác thấy khó chịu?
Đầu dây bên kia im lặng chốc lát rồi truyền tới tiếng cười trầm thấp: “Sát thủ tình trường như cậu mà còn hỏi tôi à?” Bạch Tri Thanh kiềm chế sự tức giận: “Cậu giỏi dụ dỗ trẻ nhỏ như thế, giúp tôi đi.” “Nói ai dụ dỗ trẻ nhỏ?” “Không phải à?” “...” Được rồi, Lục Ngạn quả thật rất điêu luyện trong việc dỗ em bé.
… Trong lúc Bạch Tri Thanh đang đi công tác, Bạch An Huy dựa vào sự ưu ái của Chương Thái Hòa đã thành công hẹn Chương Nhiên ra ngoài ăn tối.
Mối quan hệ của họ vẫn gượng gạo như cũ, Chương Nhiên càng tỏ ra không thích, Bạch An Huy càng nhiệt tình.
Chương Nhiên nghiêm túc hỏi hắn: “Anh thật sự định tiến xa hơn với tôi à?” “Phải, bỏ qua chuyện hôn ước thì anh với em cũng môn đăng hộ đối mà.” Mặc dù hắn biểu hiện rằng bản thân rất chân thành, nhưng Chương Nhiên chỉ cần nhìn liền biết hắn muốn gì ở cô.
Cơ thể này, và thân phận con rể của “cục trưởng cục cảnh sát”.
“Môn đăng hộ đối?
Anh nghĩ nhiều rồi.
Bố tôi từ trước đến nay không nhận hối lộ, nhìn chức vụ ông ấy cao vậy chứ không có nhiều tiền đâu.” “Em nói bậy rồi, anh không quan tâm tiền bạc…” Bạch An Huy lắc đầu.
Thấy hắn vẫn giả vờ tử tế, Chương Nhiên rất khó chịu: “Đừng diễn nữa, tôi biết anh đang nhằm vào của hồi môn mà bố sẽ cho tôi.” “...” Bị vạch mặt ngay tại chỗ, Bạch An Huy không biết phải phản ứng thế nào.
Hắn quả thật cực kỳ mong đợi Chương Thái Hòa sẽ cho đứa con gái duy nhất này cái gì.
Thân là cục trưởng mà chưa bao giờ nhận hối lộ sao?
Đánh chết hắn cũng không tin.
Chắc chắn gia đình Chương Nhiên có rất nhiều tài sản!
Chương Nhiên chống cằm nhìn hắn: “Tôi nói thật, anh tin hay không thì tùy.” Trong lòng Bạch An Huy có chút lung lay khi nhìn thấy cô bình tĩnh đến vậy, hắn hơi chau mày, nói: “Em hình như đã hiểu lầm anh thì phải.
Anh làm phó giám đốc của