Chương 14
một công ty lớn, sẽ thiếu tiền sao?” Chương Nhiên khinh bỉ trong lòng.
Tên này giả vờ giả vịt, trông phát gớm.
So với Bạch Tri Thanh thì Bạch An Huy càng đáng ghét hơn gấp mười lần!
Hai tuần trôi qua rất nhanh, mối quan hệ của Chương Nhiên và vị hôn phu vẫn chẳng có gì thay đổi.
Mỗi lần hắn gọi điện thoại cho cô, cô đều thấy phiền.
Phải làm thế nào để hủy hôn với cái tên đáng ghét này đây?
Bố cô hiện tại vẫn nghĩ hắn là một người tốt, cô phải tìm cách vạch trần bộ mặt thật của hắn mới được.
Chương Nhiên vắt nát óc suy nghĩ về đối sách nhưng không có cách nào hay cả.
Cuối tuần, cô đang đi dạo phố thì tận mắt trông thấy vị hôn phu tay trong tay với một cô gái chân dài xinh đẹp.
Cô không tức giận, không khó chịu, ngược lại còn vui mừng.
Tên chó chết rốt cuộc cũng lòi mặt chuột ra rồi!
Chương Nhiên vội vàng rút điện thoại ra muốn quay lại cảnh trước mắt nhưng vì khoảng cách hơi xa, hơn nữa đang là ban đêm nên không nhìn rõ tướng mạo của hai người họ.
Theo đuôi một hồi lâu, cô chụp được mấy tấm ảnh ôm ấp thân thiết của Bạch An Huy với người kia, lập tức gửi cho bố xem.
Trong lòng Chương Nhiên rất mong chờ ông sẽ đứng ra giúp cô xử lý, kết quả ông lại hỏi: [Con có chắc đó là Bạch An Huy không?] [Chắc chắn, con nhìn thấy mặt hắn rồi mà.
Bố không tin con?] Sự hy vọng biến thành tuyệt vọng chỉ sau một câu hỏi đơn giản của bố.
Chương Nhiên đứng giữa tiết trời lạnh giá, nhìn màn hình điện thoại hiện lên từng câu nói vô tâm của bố mà buồn bực.
[Hiện tại bố đang bận, không có thời gian cho mấy trò đùa của con.] [Đêm rồi con còn ra ngoài làm gì?
Lại đi chơi à?] Chương Nhiên siết chặt di động rồi nhanh chân đuổi theo bóng dáng của Bạch An Huy, muốn cùng hắn đối chất tại chỗ nhưng hắn đã lên xe và đi mất.
[Đến khi nào con mới học được cách ngoan ngoãn đây?
An Huy tốt như vậy, con nên trân trọng.] Chương Nhiên tức giận thở hắt ra một hơi.
Trong tất cả những lần cô xích mích với người khác, bố luôn cảm thấy là cô sai.
Ông vung tay liền có thể điều tra rõ mọi thứ, lại không làm vì sợ ảnh hưởng danh tiếng của bản thân.
Lần này cũng vậy.
Chương Nhiên lững thững đi vài bước, cuối cùng ngồi xổm bên vệ đường, hai mắt đỏ ửng nhìn chằm chằm vào tin nhắn trong điện thoại.
Cô không thể khống chế được chính mình, nước mắt bắt đầu rơi xuống, từng giọt từng giọt.
Người khác thèm muốn vị trí của cô, nhưng cô thì không thích làm con gái cục trưởng cục cảnh sát chút nào.
Từ nhỏ đến giờ, cô chỉ muốn được sống trong một gia đình có bố mẹ yêu thương cô, quan tâm và dành thời gian cho cô mà thôi.
Bố luôn luôn áp đặt suy nghĩ của bản thân lên đứa con gái duy nhất này, với lý do “muốn tốt cho con” mà khiến cô sống những ngày tháng cô đơn buồn tủi.
Cô… đã làm gì sai chứ?
Cô chỉ muốn chứng minh cho ông biết rằng Bạch An Huy không phải một người tốt thôi mà… Chương Nhiên cắn chặt răng, vùi mặt vào trong đầu gối rồi khóc nức nở như một đứa trẻ.
… Tяên chiếc xe Mercedes màu đen, cô gái yểu điệu dựa vào lòng Bạch An Huy: “Mấy hôm trước anh còn từ chối người ta mà?
Sao nay lại đổi ý rồi?” “Vì anh phát hiện em càng phù hợp với anh hơn vị hôn thê kia.” Người đàn ông hôn lên môi cô ta, nhắc đến Chương Nhiên thì có