Chương 3
lưới màu đen của mình giẫm lên đũng quần của người đàn ông, ngay đúng vị trí đang căng phồng mà nói: “Bạch Tri Thanh, chú thích cơ thể tôi lắm phải không?” Hô hấp trở nên dồn dập, Bạch Tri Thanh hỏi: “Em thật sự đang say sao?” “Cái này quan trọng à?” Chân thon dài của cô duỗi ra, lòng bàn chân hơi hơi dùng sức, cọ lên nam căn của người đàn ông một cách khiêu khích.
Cô vui vẻ khi thấy Bạch Tri Thanh thở dốc và túm lấy bàn chân mình.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, người đàn ông mới chầm chậm cởi kính ra, trèo lên giường, tay vẫn còn nắm lấy một bên cổ chân của cô.
Quần áo tяên người Chương Nhiên nhanh chóng bị lột sạch, nhiệt độ trong phòng ngày càng tăng cao.
Nụ hôn dịu dàng của Bạch Tri Thanh rơi tяên sóng mũi cao thẳng, sau đó là đôi môi mềm mại, dần dần xuống đến cằm và cổ, cuối cùng dừng lại ở bầu ngực căng tròn.
Chương Nhiên run rẩy dưới sự ɖu.ng chạm khe khẽ của người đàn ông.
Mọi người đều nghĩ Chương Nhiên thích đi bar bay nhảy, biết nhiều về chuyện người lớn, hẳn là cô gái phóng túng.
Nhưng cô thật ra… chưa từng cùng ai lăn giường.
Hôm nay là lần đầu tiên của cô.
Hơi thở hai người hòa quyện vào nhau, ở khoảng cách cực gần, da t̸h̵ιt̸ liền kề da t̸h̵ιt̸, mùi hương của Bạch Tri Thanh không ngờ lại thơm và dễ ngửi như thế.
Môi Bạch Tri Thanh di chuyển qua lại trước ngực cô, sau đó là vùng bụng bằng phẳng và đi thẳng xuống nơi nhạy cảm nhất.
Chương Nhiên rùng mình, cơ thể hơi run lên.
Người đàn ông giữ chặt bắp đùi cô, cẩn thận giúp cô thích nghi với đầu lưỡi của mình trước.
Đầu óc Chương Nhiên không còn tỉnh táo, cô cảm giác như cả người đang trôi giữa những đám mây, dễ chịu quá.
“Ưm…” Bạch Tri Thanh mất hơn 15 phút để kích thích mỗi một điểm nhạy cảm tяên thân thể Chương Nhiên.
Bọn họ đều bị hơi men ảnh hưởng, trong lòng nảy sinh ham muốn khác thường.
Bạch Tri Thanh chen vào giữa hai chân Chương Nhiên, lúc anh đang chuẩn bị cởi áo, cô bỗng nhiên mở to mắt hỏi: “Chú, bao… bao đâu?” Bạch Tri Thanh chết cứng tại chỗ.
Hôm nay anh và Chương Nhiên đi dự đám cưới của bạn thân.
Mà tham gia một bữa tiệc, anh sẽ đem theo thứ đó sao?
Đương nhiên là không.
Người đàn ông mặt mày xám xịt, nhìn chằm chằm vào tiểu huyệt non nớt giữa hai chân cô.
“Không có.” Hai từ không có này, triệt để đánh tan cơn say của Chương Nhiên.
Hôm nay lên giường với Bạch Tri Thanh đã vượt quá giới hạn trong lòng cô, vậy mà anh nói không có bao?
Nếu chẳng may mang thai thì cô là người chịu thiệt!
Mà cô cũng không có ý định dùng thuốc, ảnh hưởng tới sức khỏe bản thân.
Chương Nhiên không chút do dự đá bay Bạch Tri Thanh ra khỏi giường: “Chú không có bao cao su mà còn dám trèo lên giường tôi?” Từ nhỏ Chương Nhiên đã học võ, một cú sút này có thể nói là làm Bạch Tri Thanh đau tới mức điếng người!
“Em…” “Cút ra ngoài!” Chương Nhiên cáu kỉnh ngồi dậy, tìm quần để mặc.
Cô dùng sức vỗ vào mạnh vào mặt mình, cơn đau giúp cô tỉnh táo hơn một chút.
Đứng ngoài cửa, Bạch Tri Thanh sững sờ không cách nào lấy lại tinh thần.
Anh vừa bị đá rớt giường!
35 năm qua, đây là lần đầu tiên có người phụ nữ hung hăng như vậy với anh.
Sắc mặt người đàn ông trở nên xám xịt, đang buồn phiền muốn bỏ đi thì cửa phòng một lần nữa mở ra.
Chương Nhiên ném áo vest trả cho anh, anh phản ứng nhanh nhạy đưa tay