Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

ra đón được.
Chỉ thấy cô lạnh lùng nói: “Chú hãy quên hết những chuyện vừa xảy ra đi.” Bạch Tri Thanh siết chặt chiếc áo tяên tay đến nỗi gân xanh như ẩn như hiện.
“Chương Nhiên, em là người hôn tôi trước, đúng không?” “...” “Vừa rồi em hung dữ tát tôi hai cái, bắt tôi cởi quần ra, muốn tôi làm em, đúng không?” “Không… không phải vậy.” Chương Nhiên hối hận vô cùng: “Vừa rồi là do tôi say quá nên mới…” “Mới chọc tôi cứng lên rồi nhân lúc tôi không chú ý lại đạp tôi xuống giường?
Em bảo tôi quên thế nào được việc em trêu đùa tôi như vậy?” Hai người đứng đối diện nhau, mặt cô gái nhỏ có thể so với quả cà chua chín, đỏ ửng.
Bạch Tri Thanh cúi đầu nhìn cô: “Em muốn ăn xong chùi mép?” “Chú nói bậy gì đó?
Ban nãy chúng ta đã làm gì đâu?” Cô nhất định là bị úng não rồi mới để Bạch Tri Thanh lên giường của mình… Nghĩ về những ɖu.ng chạm ban nãy, mặt cô nóng bừng: “Bảo chú quên thì quên đi!” Không muốn tiếp tục nói nữa, cô định khép cửa lại nhưng Bạch Tri Thanh đã nhanh hơn một bước mà đưa chân chặn vào khe hở, khuôn mặt tuấn tú ôn hòa thường ngày bỗng chốc trở nên lạnh lùng.
“Em biết tôi nhịn khổ sở, còn trêu chọc tôi hết lần này đến lần khác?” Người đàn ông dùng sức đẩy cửa vào, Chương Nhiên uống khá nhiều nên hiện tại đầu óc không tỉnh táo lắm, tay chân cũng mềm đi, chẳng hề có sức mà ngăn cản.
Cánh cửa bật mở, cô lảo đảo ngã về phía sau hai bước.
Bạch Tri Thanh nhanh tay lẹ mắt bắt được eo cô, dễ dàng kéo cô vào lòng mình.
Mùi hương tяên người cô giống như viên kẹo bạc hà bọc nhân socola, vừa cay vừa ngọt, thân thể mềm mại lọt thỏm trong vòng tay anh, hai tay còn vô thức ôm lấy cổ anh.
Bạch Tri Thanh cúi xuống, dùng sức nhấc cả người Chương Nhiên lên: “Mẹ kiếp!
Hôm nay ông đây phải ăn mặn!” “Chú… định làm gì?” Chương Nhiên từ người chủ động biến thành bị động, có chút bối rối ôm chặt cổ anh.
Người đàn ông ôm cô về phía giường, vừa đi vừa nghiến răng nói từng chữ một: “Làm, em, cả, đêm!” Chương Nhiên lúc này dường như đã tỉnh táo lại, môi run rẩy: “Chú, đừng…” Bạch Tri Thanh ôm cô về giường, thả cô xuống, sau đó lưu loát cởi cúc áo sơ mi.
Anh nhìn thấy cô co rúm người lại đầy sợ hãi thì tức giận: “Rõ ràng em quyến rũ tôi, sao cuối cùng lại bày ra dáng vẻ bị người ta ức hiếp như vậy?” Trong mối quan hệ này, trong chuyện hôm nay, anh mới là người bị ức hiếp.
Đàn ông ở độ tuổi sung mãn như anh, bình thường một tuần có thể làm đến 5 7 lần, nhưng từ khi anh bắt đầu theo đuổi Chương Nhiên, anh đã không còn nhớ hương vị của phụ nữ.
Vậy mà cô đùa giỡn anh.
Chọc cho cứng rồi, lại không để anh tiếp tục chuyện cần làm!
Bạch Tri Thanh hít sâu một hơi, anh cảm thấy anh cũng cần có lòng tự trọng.
Bị từ chối vô số món quà lớn nhỏ, bị sỉ nhục đến mức này, anh còn vương vấn cái gì?
Ánh mắt anh mang theo sự bất lực, nhìn Chương Nhiên hồi lâu, anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, như ý em, chuyện hôm nay xem như chưa từng xảy ra.
Tôi cũng sẽ không làm phiền em nữa.” Nói rồi, người đàn ông quay đầu bước đi, lúc đóng cửa còn dùng sức rất mạnh, phát ra âm thanh vang dội.
Chương Nhiên ngồi tяên giường hồi lâu mới hồi phục tinh thần, cô đi tìm một cốc nước để uống cho bình tĩnh lại.
Người cô ghét bây giờ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡