⬅ Trước Tiếp ➡

"Có một đại soái ca như anh ở bên cạnh, em còn có thể nghĩ đến người đàn ông khác?" "Soái ca sao, đương nhiên là càng nhiều càng tốt rồi, một mình anh làm sao đủ?" "Một mình anh là có thể thao em không xuống giường được rồi, em còn muốn người khác?" Ở bên tai cô hung tợn thấp giọng nói câu này, Bạch Tấn càng nện bước kéo cô đi ra bãi đỗ xe ngầm nhanh hơn.
Nhìn trước mặt không phải là chiếc xe thể thao ngày thường hắn thích nhất, mà là một chiếc xe thương vụ có không gian rất lớn.
Thu Đồng Tâm không khỏi trêu chọc "Chuẩn bị rất đầy đủ nha." "Đương nhiên, chiếc này xe chấn càng thoải mái." Để vali vào xong, Bạch Tấn mở cửa xe đem Thu Đồng Tâm đẩy mạnh vào ghế sau, ngay sau đó cũng chui vào.
Thấy hắn gấp gáp cởi quần áo, Thu Đồng Tâm càng cười đến không kềm chế được "Anh đã bao lâu không chạm qua phụ nữ rồi?
Không phải nha, bên cạnh anh còn thiếu phụ nữ sao?" Bạch Tấn không trả lời, rất nhanh chóng đã đem cái đầm trên người cô ném xuống đất.
Nhìn thấy bộ nội y màu trắng khắc hoa gợi cảm kia, khoé môi hắn mới dương lại nụ cười "Lần trước tặng em, còn mặc sao?" "Vô nghĩa, gợi cảm như vậy, đương nhiên muốn mặc tới quyến rũ anh rồi " Thu Đồng Tâm duỗi tay ra tìm đến giữa háng hắn, cảm nhận được vật kia đã hoàn toàn cương cứng, cô cười đến càng đắc ý "Cứng nhanh như vậy?
Sẽ không phải vừa rồi vừa nhìn thấy em anh liền cứng chứ?" "Không cần nhìn, chỉ cần nhớ tới em thôi là có thể cứng rồi." Hé miệng khẽ cắn vành tai cô, hai tay Bạch Tấn đã phủ lên hai luồng nhũ thịt mềm mại no đủ "Hình như lớn hơn một chút.
Từ lần trước anh đến nước Anh thăm em đến bây giờ, em lại ngủ cùng bao nhiêu gã đàn ông rồi?" "Chờ em tính nha, một người, hai người, ba người...
a...
nhẹ chút..." Hai đầu vú mẫn cảm bị hắn dùng sức lôi kéo, Thu Đồng Tâm không khỏi hít hà một hơi "Tay anh sao cũng càng lúc càng lớn vậy?" "Lớn em mới sướng." Bạch Tấn một tay tiếp tục ở trước ngực cô vuốt ve, một tay còn lại tham nhập vào giữa chân cô, đầu ngón tay hướng ngay miệng huyệt đâm vào một chút, liền cảm giác được một mảnh trơn trượt "Ướt?
Em cũng rất mau nha, muốn bị anh thao đến như vậy?" "Biết vậy anh còn không nhanh lên " Thu Đồng Tâm đem hai chân mở ra càng rộng, để ngón tay Bạch Tấn tiện ra vào "Một năm ở Anh này thật muốn ngẹn chết, đàn ông vừa mắt không có mấy người." "Sao vậy?
Đàn ông nước Anh không giống như trong truyền thuyết hàng to xài ngon sao?" "Anh không phải không biết em đối với người nước ngoài không có hứng thú, muốn nói hàng to xài ngon, lúc trước em có ngủ với một người Hoa, đó mới là...
ahh..." Ngón tay thon dài ở trong huyệt nhanh chóng thọc vào rút ra, xâm nhập làm khoái cảm đến ngay lập tức, Đồng Tâm không thể tiếp tục nói chuyện.
Chỉ có thể như hắn mong muốn mà rên rỉ không ngừng "Sâu thêm một chút...
Ân...
Sờ sờ phía trên nơi đó...
Ngứa..." "Thật hư hỏng." Bạch Tấn khẽ cười một tiếng, ngón trỏ cùng ngón giữa như cũ ở trong tiểu huyệt ướt át thọc vào rút ra, ngón cái còn lại dùng sức xoa âm đế phấn nộn, vừa xoay tròn vừa ấn "Những người đàn ông em đã ngủ qua không chê em hư hỏng?" "Vậy anh chê em hư hỏng sao?" Thu Đồng Tâm nằm ở trên ghế sau, cười


⬅ Trước Tiếp ➡