Chương 3
ưỡn ưỡn ngực, duỗi tay vòng qua cổ hắn kéo đầu hắn xuống, trực tiếp đem đầu vú sưng to nhét vào trong miệng hắn "Anh không phải thích em hư hỏng hay sao?
Vừa rồi còn nói muốn nghe người ta rên rỉ phóng túng, tới nha, em rên cho anh nghe.
Ânn...
a a a...
thật thoải mái...
ca ca cắm vào một chút...
ân...
ca ca anh thật lợi hại...
ai nha ca ca...
ngón tay anh có chút hư hỏng đó." Bạch Tấn không cần ngẩng đầu cũng có thể tưởng tượng được, giờ phút này trên gương mặt thoạt nhìn thanh thuần vô hại kia của cô sẽ là biểu tình gì, đắc ý, giảo hoạt, thần thái rạng ngời, lại mang chút tình dục...
Chỉ cần ngẫm lại thật cảm thấy đáng chết mê người.
Hô hấp càng thêm dồn dập, cảm giác được trên tay chất lỏng đã càng ngày càng nhiều, Bạch Tấn nhanh chóng cởi bỏ quần của mình, đem cái vật to lớn đã gắng gượng lâu ngày kia hung hăng đâm đi vào.
"Ânnn...
thật thoải mái..." Thu Đồng Tâm vừa lòng mà than thở một tiếng, hai chân tự nhiên quấn trên eo hắn "Muốn nói hàng to xài ngon...
Lão Bạch anh cũng có một cái nha...
còn rất cứng nữa." "Lại khen anh...
anh thật sự muốn thao chết em..." "Vậy thao chết em đi...
ânn...
nhanh lên..." nannannannannannannannannannannannannannan Vivi chào mừng mọi người đến với hố mới của ta.
Nhớ nhấn ️ ủng hộ cho ta nhaaa ❤️ Tiếng thở gấp, tiếng rên rỉ phóng đãng, tiếng thân thể va chạm, tiếng nước ọp ẹp do dương vật thọc vào rút ra...
Thanh âm vang lên hết đợt này tới đợt khác, quanh quẩn trong không gian tuy rộng rãi nhưng lại bịt kín này.
Tuy rằng bãi đỗ xe ngầm tương đối hẻo lánh, nhưng nếu thật sự có người tới gần vẫn có thể mơ hồ nghe được tiếng phụ nữ rên rỉ, càng có thể nhìn thấy rõ ràng chấn động lên xuống có quy luật của chiếc xe.
Còn may là hiệu quả cách âm trong xe khá tốt, bằng không tiếng kêu của Đồng Tâm khẳng định đã truyền tới khu vực có người đi lại ở phía xa kia.
"Que ngừa thai lúc trước em cấy vào hình như bây giờ đã đến hạn rồi đúng không?" Cảm nhận được dương vật giữa háng càng thêm căng chặt, Bạch Tấn mới đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đồng Tâm, thở dốc mà đặt câu hỏi.
"Ân...
không có việc gì...
còn chưa có lấy ra...
bắn đi...
sẽ không mang thai..." "Thật ra anh lại hy vọng em có thể mang thai." Từ trong cổ họng đè thấp giọng mà nói một câu như vậy, thấy Thu Đồng Tâm mặt ửng hồng, bởi vì không nghe rõ mà nghi hoặc nhìn mình, Bạch Tấn lại nắm chặt eo cô nhanh chóng đâm thọc vào thêm mấy chục cái, đem tất cả hạt giống lửa nóng phun vào trong cơ thể cô.
"Ha..a a.." Tinh dịch nóng bỏng tưới đến chổ sâu trong hoa huyệt, toàn bộ nửa người dưới của Thu Đồng Tâm run run một chút, cô há miệng thở hổn hển, đồng thời đạt tới cao trào cùng hắn.
"Quả thực...
vẫn là...
không mang bao thoải mái hơn..." Vẫn giữ nguyên tư thế hạ thể kết hợp, Bạch Tấn ôm Đồng Tâm hoà hoãn hô hấp một chút, bỗng nhiên lại nói "Lúc làm với người khác em cũng không dùng bao sao?
Không tính tới việc không mang thai, em cũng không sợ nhiễm bệnh?" Hắn nhớ rõ ràng cô cấy cái que kia vào có thể tránh thai ba năm, làm như vậy còn không phải vì để tiện cho việc thông đồng với đàn ông hay sao?
"Sao?
Ghét bỏ em?
Sợ em nhiễm bệnh lây cho anh?" Đồng Tâm duỗi một tay nhéo cằm Bạch Tấn, vẻ mặt là một bộ dáng lưu