Chương 4
manh nhướng mày với hắn "Người khác sao có thể hưởng thụ loại đãi ngộ này của anh." "Chúng ta đây..." Do dự một chút, Bạch Tấn vẫn mở miệng nói "Chúng ta đổi loại quan hệ đi." "Anh không muốn lên giường với em nữa?
Nhanh như vậy?" "Không phải.
Anh muốn nói, không làm bạn giường nữa, chúng ta làm người yêu đi." Thu Đồng Tâm mở to mắt nhìn hắn giống như quái vật "Anh không có bệnh chứ?
Anh không biết nhà họ Thu chúng em sẽ không yêu đương sao?" "Anh ba em cũng đã có bạn gái rồi." "Anh ấy cũng chỉ là hứng thú nhất thời thôi, chờ xem, tụ không được bao lâu rồi sẽ tan thôi.
Đức hạnh của anh ấy em còn không biết sao." "Vậy em có muốn hứng thú nhất thời với anh không?" "Thôi đi, muốn hứng thú cũng không phải với anh.
Em còn không hiểu anh sao, so với anh ba của em chỉ có hơn chứ không kém." "Em đây là có thành kiến với anh " "Có sao?" Thu Đồng Tâm tỉ mỉ mà đánh giá người đàn ông trước mặt một lần nữa, "Em nói anh...
tại sao đột nhiên sẽ...
Má ơi Không phải là anh yêu em chứ?" Thu Đồng Tâm bộ dáng giống như nhìn thấy quỷ, lui lui về phía sau "Em không có hạ cổ anh nha.
Em thấy anh cũng không có mù." Nhìn động tác kịch liệt của cô gái cả người trần trụi này làm cho hai luồng trắng bóng trước ngực không ngừng lay động, Bạch Tấn nhịn không được hầu kết lăn lộn một chút, thanh âm khàn khàn nói "Nếu anh nói phải thì sao?" "Thôi đi, anh chơi với ai không tốt lại tới chơi với em?" Thu Đồng Tâm liếc hắn bĩu môi, "Lão Bạch, hai ta là giao tình cùng nhau lớn lên, anh cũng đừng có chơi cái trò thật lòng với em." Bạch Tấn vô lực mà kéo kéo khoé miệng, trầm mặc hai giây mới lại nói "Lần trước anh đi thăm em trở về, không lâu sau anh lại đi Anh một lần nữa, cố ý đi thăm em." "Cho nên?" "Anh ở cái khách sạn cạnh sân bay, nhìn thấy em và người đàn ông kia đi thuê phòng, người kia mặc đồng phục." "Đồng phục?" Thu Đồng Tâm nghiêm túc suy nghĩ một chút, bỗng bừng tỉnh, "Anh nói là đồng phục cơ trưởng?
Đó chính là người vừa rồi em nói với anh đấy, người Hoa hàng to xài ngon.
Không đúng, là người Hoa hàng to nhưng xài không ngon.
Hắn cư nhiên lại là xử nam, quả thật là đổi mới hiểu biết của em đối với những người hàng không dân dụng bọn họ, soái như vậy thế nhưng..." "Anh ghen tị." Bạch Tấn mặt không biểu tình mà đánh gãy lời cô, "Lúc ấy thấy hai người hôn nhau trên hành lang, anh thật khó chịụ Cho nên anh đã không chào hỏi em liền trở về.
Hiện tại em mới vừa làm với anh xong vậy mà còn nhắc đến hắn trước mặt anh, anh càng khó chịụ" "Cho nên?" "Cho nên, em không phải hỏi anh có phải yêu em hay không sao?
Em tự phán đoán đi." Thu Đồng Tâm vội vàng duỗi tay sờ trán mình, sau đó lại sờ sờ trán Bạch Tấn "Đều không có việc gì nha, không phải phát sốt, cũng không phải đang nằm mơ, con mẹ nó em gặp quỷ rồi." Bạch Tấn quả thật là bị cô chọc cho giận mà cười "Anh đang thổ lộ với em, em có thể nghiêm túc một chút hay không?" Thu Đồng Tâm cũng rất là bất đắc dĩ mà nhìn hắn "Đại ca, anh cũng phải cho em chút thời gian để phản ứng chứ?
Anh nói đi, anh là một tay ăn chơi trong vạn bụi hoa, còn em là một tra nữ rút điếu vô tình