Nhưng Dương Trấn không đồng ý, anh hi vọng cô đến công ty mình làm việc, lúc nào cũng ở bên cạnh anh. Dưới sự thuyết phục của cha mẹ nàng anh mới miễn cưỡng đồng ý để cô độc lập ở bên ngoài một năm, kỳ hạn một năm vừa hết liền lấy danh nghĩa thực tập dẫn cô tới Amsterdam.
Thật ra cha mẹ Dương Thính Vũ phản đối, bọn họ hy vọng con gái có thể chọn nghề nghiệp mình thích, không cần quá thành công chỉ cần vui vẻ là được.
Nhưng dưới sự cương quyết và kiên trì của Dương Trấn bọn họ chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.
"Bảo bối, con nói thật với mẹ, con và A Trấn..Không có gì chứ?" Đây cũng là nguyên nhân Chu Thanh Thục phản đối Dương Trấn một mình đưa Dương Thính Vũ đi.
"Mẹ, thật sự không có. Những chuyện kia đều đã trôi qua." Rũ mắt cúi đầu xuống, nàng không muốn để mẹ nhìn ra mình đang nói dối.
"A, vậy là tốt rồi. Cậu ta đã kết hôn, nếu còn có dính dấp gì nữa thì người khác sẽ nói là con không đúng." Chuyện quá khứ của bọn họ Chu Thanh Thục có biết một chút.
Chu Thanh Thục và Dương Trấn là chị em trai gia đình được ghép lại, cha Chu Thanh Thục ly hôn với mẹ bà lúc bà mười tuổi, hơn mười năm sau tái hôn cưới mẹ Dương Trấn, Dương Trấn mồ côi từ trong bụng mẹ, cha cậu ta qua đời ngoài ý muốn từ lúc cậu ta còn chưa sinh.
Khi đó Chu Thanh Thục đã kết hôn sinh con, Dương Thính Vũ vừa đầy một tuổi, mà Dương Trấn thì là đứa bé choai choai chuẩn bị lên trung học.
Lời của mẹ khiến Dương Thính Vũ không tự chủ vuốt ve bụng dưới, trong vòng hơn một tháng ở Amsterdam, Dương Trấn hoàn toàn không phân biệt thời gian, không để ý trường hợp, không có bất kỳ trường hợp tránh thai nào tùy ý muốn cô, mỗi ngày ít nhất làm một lần, mấy ngày trong thời kỳ rụng trứng của cô thậm chí anh còn không cho cô xuống giường cả ngày.
Nếu như cô thật sự mang thai..Thân phận đứa bé là con riêng không thể lộ ra ánh sáng, thậm chí ngay cả bố nó là ai cũng không thể lộ ra ánh sáng.
Còn cô thì sao? Cô là thân phận gì? Cháu gái Dương Trấn? Tình nhân? Bạn giường? Bất kể loại nào cũng không có chút ý nghĩa gì với cô.
"Thính Vũ về thật sao?" Cửa lớn vừa mở ra, Dương Tiến Sinh ngay cả giày cũng không thèm cởi ra, nóng vội cao giọng hỏi người trong nhà.
"Cha." Dương Thính Vũ nghe thấy tiếng cha, thu hồi suy nghĩ lập tức đứng dậy chạy như bay đến bên người cha, giang hai tay ôm eo cha làm nũng.
"Nha đầu nhỏ của cha gầy rồi?" Dương Tiến Sinh ôm lại cô, dường như có chút không vui nhíu mày, cảm giác thân thể vốn nhỏ nanh mảnh mai của con bé dường như lại gầy hơn chút.
"Con ăn không quen đồ ăn bên kia nên về nhà liền ngoan ngoãn uống canh tình yêu của mẹ nha." Thật là tốt, cha mẹ của cô mãi mãi là người yêu cô nhất trên đời, không cần bất cứ hồi báo gì của cô, vô tư yêu cô, bảo vệ cô.
"Sao ông về sớm vậy? Bên bệnh viện không có việc gì sao?" Chu Thanh Thục tiến lên nhận lấy cặp làm việc trong tay chồng, lấy dép lê ra cho ông đổi.