⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi trực tiếp xin nghỉ nửa ngày, đêm nay ra ngoài ăn, tôi đã đặt chỗ trước ở nhà hàng Thính Vũ thích rồi." Dương Tiến Sinh đổi dép lê, ôm con gái đi vào trong.
"Thật sao? Vậy ngày mai thì sao?" Trở lại bên cạnh cha mẹ Dương Thính Vũ gần như biến thành người khác, biểu cảm trên mặt trở nên sinh động, nụ cười đẹp đẽ khiến người ta không nỡ dời mắt.
"Ngày mai cha trực tiếp xin nghỉ phép một ngày, lái xe đến bờ biển mở tiệc hải sản được không?" Tình thương của Dương Tiến Sinh đối với cô con gái này sớm đã đến mức yêu chiều.
"Đã nói rồi nhé!" Cô vui vẻ vỗ tay giống như con nít, không quên hôn một cái trên mặt cha.
"Muốn nhanh chóng nuôi béo công chúa của ta, mặt tròn trịa đáng yêu hơn." Dương Tiến Sinh véo nhẹ khuôn mặt hơi hóp lại của con gái, không nhịn được đau lòng.
"Được đấy, chỉ lần này thôi, ông đừng thấy Thính Vũ vừa về là xin phép nghỉ luôn, vừa mới chuyển công tác đến bệnh viện này ít nhiều vẫn nên cố kỵ chút." Mặc dù Chu Thanh Thục đồng ý nhưng vẫn không nhịn được dặn dò ông vài câu.
Mà Dương Trấn bên kia bầu không khí lại không vui vẻ ấm áp nhưng một nhà Dương Thính Vũ, người phụ nữ ngồi đối diện anh đã gần 60 tuổi nhưng thuốc lá vẫn không rời tay.
"Mẹ mặc kệ con xem Dương Thính Vũ là cháu ngoại cũng được, phụ nữ nuôi ở bên ngoài cũng được, tóm lại cháu của mẹ chỉ có thể là con của người vợ con cưới hỏi đàng hoàng sinh ra." Lời nói này của Vương Thu Hà không có ý uy hiếp vì bà biết đứa con trai tính cách giống mình tất nhiên sẽ đưa ra sự lựa chọn thông minh.
Biểu cảm Dương Trấn cao thâm khó dò, không đồng ý cũng không phản đối, dường như thấy không còn gì để nói, anh đứng lên đưa thay cướp thuốc lá trong tay mẹ "Hút ít chút." Rồi mới rời đi.
Đi hai bước, anh không quay đầu, mở miệng lần nữa: "Con xem Thính Vũ là người thế nào sau này tự nhiên mẹ sẽ biết."
Hại người tự hại mình
Dương Thính Vũ ngừng thở, dùng tay trái giữ cổ tay phải của mình mới không còn run rẩy, ánh mắt nhìn chòng chọc vào que thử thai trên tay, đây là lần đầu tiên cô dùng còn phải dùng nhiều lần mới rõ.
Kỳ kinh nguyệt chậm ba ngày nằm trong phạm vi bình thường của cô nhưng đến khi chậm tới ngày thứ bảy cô bắt đầu nôn nóng lo lắng.
Ba phút chờ đợi kết quả này thật sự dài đằng đẵng và gian nan đối với cô, cho đến khi trên que thử thai chính xác hiện một gạch cô mới như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng mà tuy nói là nhẹ nhàng thở ra nhưng bên trong Dương Thính Vũ vẫn có một loại cảm giác không nói nên lời, có chút gì đó giống như mất mát. Cô không ngờ làm thường xuyên trong thời gian dài như vậy mình vẫn không có thai.
Cười nhạt, không thể tốt hơn.
Đã về nước hơn một tuần, thừa dịp Dương Thính Vũ còn chưa đi làm chính thức Chu Thanh Thục cố ý đưa cô về nhà ngoại thăm ông ngoại cô một chút.
Ngôi nhà kia sau khi Dương Trấn kết hôn cô cũng ít khi đến.

⬅ Trước Tiếp ➡