Chương 13
hiện cảm xúc khó chịụ "Sao lại mặc như thế này?" "Rốt cuộc là có đẹp hay không hả?" "Ừ..." "Cậu vừa nói gì cơ?" "Phiền thật đấy." Tiếng thông báo thua trận thảm hại vang lên, anh quẳng điện thoại sang một bên, đưa tay lên gãi gáy một cách mất tự nhiên "Đẹp lắm, được chưa?
Bạn trai cậu có vấn đề gì à?
Mặc như thế này mà người bình thường cũng chịu để cậu về nhà sao." Giọng nói càng lúc càng nhỏ dần.
Chẳng rõ vì nguyên nhân gì, sự không vui của anh lại khiến cô thấy hưng phấn một cách kỳ lạ.
"Lục Chí." "Gì?" "Tôi muốn xem cậu làm chuyện lần trước." "..." Đồng tử anh dao động mạnh trong giây lát, rõ ràng là bị cái diễn biến cuộc hội thoại đầy hoang đường này làm cho chấn động "Hả?" "Đi mà." Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, anh nhanh chóng lấy lại thái độ lạnh lùng, quay mặt đi chỗ khác "Đùa cái gì thế.
Cậu muốn xem là tôi phải cho cậu xem à?" "Vậy tôi cũng cho cậu xem là được chứ gì." Giang Hân Nguyệt bày ra vẻ mặt vô cùng thân thiện, dùng giọng điệu trong sáng như đang thảo luận bài tập để thương lượng "Có điều bộ váy hôm nay tôi mặc đẹp quá, tôi không muốn tự mình cởi." Cách một lớp quần lót, ngón tay anh không nhanh không chậm xoay vòng quanh hạt đậu nhỏ.
Hơi thở ấm nóng không thể phớt lờ nơi đùi trong, cảm giác có vật lạ đè lên vùng nhạy cảm, và cả ánh mắt của đối phương mà chẳng cần nhìn cũng biết đang đặt ở đâụ Lớp vải quần lót rất mỏng, vệt nước nhanh chóng thấm ướt bề mặt.
Giang Hân Nguyệt bị những động tác thong thả của Lục Chí làm cho tâm trí rối bời, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Cô ngửa cằm, dùng chân khẽ đá vào lồng ngực anh "Cậu định lề mề đến bao giờ?" Ngón tay đang ấn trên hạt đậu nhỏ hơi dùng lực "Hay là cậu tự làm nhé?" "Dẹp đi," Giang Hân Nguyệt hạ chân xuống, "Tôi không biến thái như cậụ" Cô hoàn toàn phớt lờ sự thật rằng chính đề nghị của mình mới khiến mọi chuyện thành ra thế này.
Nhịp điệu anh xoa nắn rãnh thịt lúc nhẹ lúc nặng, chẳng theo quy luật nào, giống như đang ném cô lên những tầng mây bồng bềnh, rồi chực chờ cảm giác kích thích khi rơi tự do.
Quần lót đã ướt đẫm một mảng lớn, cảm giác ấm nóng dính dớp truyền đến từ nơi hoa huyệt.
Ngay cả qua lớp vải, cô vẫn cảm nhận được đầu lưỡi anh tách hai cánh môi tiểu huyệt ra, dọc theo đường cong đầy đặn, môi lưỡi bắt lấy đóa hoa đã sưng tấy từ lâu, kiên nhẫn nhấm nháp.
Trong tiếng rên rỉ khó thốt nên lời, Giang Hân Nguyệt cảm nhận rõ rệt một luồng nhiệt trào ra từ cửa huyệt.
"Ha...
a...
phiền quá." Cơn ngứa ngáy trống rỗng luồn vào tận xương tủy, Giang Hân Nguyệt – người đang hưởng thụ sự phục vụ toàn diện – phát ra âm thanh bất mãn "Rốt cuộc cậu có làm được không hả?" Một tiếng cười khẽ trầm đục, hơi thở nóng hổi từ cánh mũi phả thẳng vào nơi nhạy cảm nhất, khiến cô lại phải ngửa cằm, từ cổ họng phát ra những tiếng hừ hừ nhỏ bé, nũng nịụ "Gấp gáp thế sao?" Anh kéo nhẹ cánh hoa đang biến dạng, đầu lưỡi ép lên hình dáng của nó.
"Nói thừa." "Được rồi," Anh tiếc nuối buông cô ra, ngón tay thọc vào giữa hai chân, kéo quần lót trắng muốt vương vấn hương thơm thiếu nữ sang một bên.
Tay kia chống khuỷu tay xuống ga giường, hơi nhổm người dậy "Cậu có biết lúc mình ham muốn trông khá là đáng yêu không?" Hoa huyệt đột ngột tiếp xúc với không khí, hạt đậu và môi nhỏ bị giày vò bấy lâu nay đỏ rực như quả táo chín, vừa đáng thương