Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

giỏi nhất, nhớ phải thường xuyên thỉnh giáo chị ấy".
Tóm lại, có cô ở đó, không ai có thể trở thành tiêu điểm của cuộc trò chuyện.
Chuyện này tuy tệ thật nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, Giang Hân Nguyệt từ nhỏ đến lớn đã hoàn hảo đến mức khác biệt hoàn toàn với người bình thường.
"Đúng rồi chị ơi," cậu em họ vừa được mọi người khen ngợi xong lại bị dìm hàng ngay lập tức bèn giơ điện thoại lên, "Bức ảnh này có phải là chị không?" Trên màn hình hiển nhiên là bức ảnh chụp trộm trong trận bóng rổ của Xa Tranh.
"Đang hot rần rần trên mạng luôn đó " Cậu em họ khoe khoang, "Em bảo với các bạn đây chính là chị gái em " "..." Cậu sắp không còn chị gái nữa rồi đấy.
Giang Hân Nguyệt thấy mẹ đặt đũa xuống, thần sắc trầm hẳn đi, cô bèn cười xòa "Chỉ là phối hợp theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia thôi ạ, con cũng không ngờ nó lại bị đăng lên mạng." "Con có thời gian rỗi để đi xem bóng rổ à?" Mẹ cô hỏi.
"Lúc đó vừa khéo là tiết Thể dục ạ." "Thực ra chụp cũng đẹp đấy chứ." Bố cô nhận được tín hiệu giải vây, "Lần này Hân Nguyệt lại đứng nhất khối đúng không?
Cũng nên kết hợp học tập và nghỉ ngơi, đi chơi với bạn bè nhiều một chút." Mẹ cô không tỏ thái độ gì, cầm khăn tay lau sạch đôi tay "Hôm nay không phải vẫn còn lớp học thêm sao?" "..." Đứng trước cửa khách sạn, nghe tiếng mẹ liên lạc với tài xế, Giang Hân Nguyệt nhận ra đây là lần đầu tiên mình bị đuổi đi trong một buổi tụ họp gia đình.
Mẹ cô cúp điện thoại, nghiêng đầu đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt.
Bà không truy cứu chuyện bức ảnh nữa.
"Về nhà vứt bộ đồ này đi." Hôm nay cô mặc một chiếc váy nhung xanh quá đầu gối, dù không hở chân nhưng mẹ cô vẫn không hài lòng với phần dây áo chỉ đính nơ trang trí đơn giản.
"Bao giờ con mới có thể ăn mặc cho đứng đắn một chút hả?" "..." Dùng chân đá mở cánh cửa nhà, căn nhà không bật đèn vắng lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân của cô trên cầu thang.
Trong bóng tối, mọi thứ đều khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Giang Hân Nguyệt mở cửa phòng, vốn định đi tắm rửa rồi nghe lời mẹ vứt bộ đồ này đi, nhưng một tiếng động nhỏ ngoài ban công đã thu hút sự chú ý của cô.
Là tiếng trò chơi.
Cô đẩy cánh cửa kính ban công ra, nghiêng đầu liền thấy Lục Chí, ánh sáng từ màn hình điện thoại lặng lẽ thay đổi trong đôi mắt anh.
Ban công phòng của hai người rất gần nhau, nếu nhìn kỹ thậm chí còn thấy rõ chiến tích trên giao diện trò chơi.
Hồi nhỏ họ thường xuyên giấu người lớn để nhảy qua ban công sang nhà nhau chơi, lớn lên rồi lại tỏ ra quy củ, lần nào cũng đi vào từ cửa chính.
"Này." Giang Hân Nguyệt gọi anh, "Sao lại ngồi đây chơi?" "Làm phiền cậu à?" Dù là hỏi nhưng tông giọng lạnh lùng nghe qua có vẻ rất mất lịch sự.
Lục Chí tập trung chăm chú vào màn hình "Cứ tưởng tối nay cậu không về." "Tại sao tôi lại không..." "Không phải đi hẹn hò sao?" "Hóa ra là cậu nghe thấy rồi à." Giang Hân Nguyệt đảo mắt một cái là đoán ngay ra anh đã hiểu lầm, nhưng cô cũng chẳng buồn giải thích, "Nhìn này, hôm nay tôi mặc bộ này có đẹp không?" Thông thường, lôi được Lục Chí ra khỏi trò chơi là chuyện cực kỳ khó khăn, thế nhưng lần này anh lại phá lệ ngẩng đầu nhìn cô, mặc kệ nhân vật trong điện thoại không ngừng bị tấn công.
Lát sau, trên gương mặt vốn luôn lãnh đạm của anh hiếm hoi xuất


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡