Chương 6
ý nhìn về phía Triệu Ý Hinh.
Đáng tiếc Triệu Ý Hinh chẳng quan tâm, chỉ nhìn lại kịch bản một lần.
Lúc này, Minh Châu đi đến gần rồi nói: “Chị nói nè, Ý Hinh à.
Hôm qua em NG nhiều, hôm nay đừng để mọi người bị chậm tiến độ nha.
Với lại bình thường em nên xem kịch bản ở nhà trước, nếu đến đây mới xem thì sao được?” Cái điệu bộ này của cô ta khiến Triệu Ý Hinh rất không thoải mái, người gây sự khiến cô phải ngâm mình xuống sông cả sáu bảy lần không phải là cô ta ư?
Ai cũng biết Minh Châu trước giờ gia thế không tệ, cha mẹ đều quen biết rộng và còn từng hợp tác làm ăn cũng như giúp đỡ đạo diễn Tần.
Đó là lý do bình thường đạo diễn cứ nhắm một mắt mở một mắt mặc kệ cô ta tác oai tác oái.
Triệu Ý Hinh mỉm cười và gập kịch bản lại đặt vào trong túi xách: “Em chỉ nhìn sơ qua thôi, dù sao cũng chỉ có ba bốn câu thoại thôi.” Hiện tại cô một thân một mình, chưa phải lúc bật Minh Châu, cái gì nhịn được cô sẽ nhịn.
“Ôi, phải rồi ha.
Chị quên mất là em chỉ được mấy cảnh quay mà thôi!” Minh Châu che miệng giật mình, sau đó lại áy náy: “Xin lỗi, chị không cố ý.
Em cố gắng lên, rồi sẽ thành công thôi.
Em vừa xinh đẹp mà diễn xuất lại tốt, chắc chắn sẽ thành công thôi.” “Cảm ơn.” Triệu Ý Hinh cười mà trong lòng như bốc lửa, loại người giả tạo thế này cô nuốt không trôi.
Khẩu vị của Tạ Hữu Bằng tốt thật đó, hoặc là hắn ta thật sự muốn lo cho sự nghiệp sau này nên mới chạy theo mông Minh Châu.
Nếu Minh Châu vui vẻ, có khi sẽ đánh tiếng với cha mẹ để cho Tạ Hữu Bằng chút chỗ tốt.
Coi như Triệu Ý Hinh đã nhìn rõ được ý nghĩ của tên đàn ông kia, chỉ là hơi muộn một chút, may mà cô chưa để hắn động vào người.
Khi yêu, lý trí một chút đôi khi lại tốt!
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy đạo diễn hô: “Minh Châu và Ý Hinh chuẩn bị vào vị trí đi nào!” Triệu Ý Hinh đứng lên, chiều cao của cô cũng không nổi bật lắm, chỉ có một mét sáu mươi, độn thêm giày cao gót thì là sáu mươi ba.
Nhưng mà tỉ lệ cơ thể vàng vô cùng đẹp, chân dài eo thon nhỏ, mông và ngực cũng đầy đặn, trông rất giống bình hoa di động mà mọi người hay nói.
Ban đầu mọi người nghĩ rằng cô diễn xuất không được tốt lắm, ai ngờ được làm việc cùng một thời gian, họ phát hiện năng lực của cô rất khá.
“Không có tài nguyên thì diễn giỏi đến đâu cũng là đồ bỏ.” Quản lý của Triệu Ý Hinh từng nói với cô như vậy, khiến cô sâu sắc cảm nhận được sự cạnh tranh khắc nghiệt trong nghề.
Hôm nay chắc có lẽ là ngày vui của Minh Châu nên cô ta không hề làm khó Triệu Ý Hinh, mọi cảnh quay của cô đều thuận lợi mà qua hết.
Đạo diễn rất hài lòng với biểu hiện của cô, chỉ là không dám khen trước mặt Minh Châu mà nhỏ giọng nói với cô: “Cố gắng lên.” Triệu Ý Hinh gật đầu nói cảm ơn với đạo diễn, lúc này, ông đột nhiên nói: “Tôi cảm thấy vừa rồi biểu cảm của Minh Châu hơi căng thẳng, chúng ta làm lại nhé?” Triệu Ý Hinh ngẩng đầu lên, xem đoạn Minh Châu vừa quay.
Trạng thái của Minh Châu hiện tại tương đối tốt nhưng khi diễn xuất thì thường quá đà, khiến cho đạo diễn thấy rất đau đầu.
Ông gọi Minh Châu ra nói chuyện riêng, nhẹ giọng chỉnh sửa: “Vừa rồi khẩu hình miệng của cô không được đẹp lắm,