Trúng Tim Em
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡

cách vách đem về mấy món ngọt hơn.
Chu Thủy Nhung nói lời cám ơn “Đợi lát nữa tôi mua chai nước khác cho cậụ” Thẩm Thính Ôn lấy về chai nước cô đã uống một nửa “Không việc gì.” Chu Thủy Nhung nhắc nhở “Nước này tôi uống rồi.” Thẩm Thính Ôn nói xong uống một ngụm “Tôi không khát, uống một ngụm là được, mua lại hơi phí tiền.” Chu Thủy Nhung cảm thấy Thẩm Thính Ôn nhân nhượng người khác quá, hơn nữa cậu còn hay lo cho người ta, kiểu này rất dễ bị ăn hiếp “Lúc cậu bị bắt nạt không nghĩ tới việc phản kháng sao?” Thẩm Thính Ôn nói “ Không ai bắt nạt tôi cả, cậu đừng vì tôi mà đắc tội với người khác, cậu mới chuyển tới, không cần thiết khiến bản thân trở thành mục tiêu công kích.” Chu Thủy Nhung lần đầu tiên nghe thấy những lời này, cô đi học nhiều năm vậy nhưng không có người nào lo lắng cho mình như thế.
Nói tới cũng thật đáng buồn, cô khiến người ta tránh còn không kịp.
Người đàng hoàng cũng không quan tâm đến cô, bởi vì không biết rõ.
Cô rất kín đáo, tại trường cũ rồng rắn lẫn lộn, thân phận mỗi người không sạch sẽ, đối với trường hợp cố tình che dấu bối cảnh như cô thì ai cũng không mạo hiểm đến làm quen.
Người quan tâm đến cô thì lại không đàng hoàng, lời ngon tiếng ngọt rất nhiều nhưng quá vụng về, cô có thể nhìn ra bọn họ chân thành hay giả ý.
Thẩm Thính Ôn nhìn qua là người không tranh với đời, hai người quen biết cũng do cô trước, so ra thì cô chủ động kết thân nên rất tin tưởng cậụ Mặc dù cũng có thời điểm cảm thấy cậu rất vô dụng, nhưng đôi khi cảm thấy vật nhỏ vô dụng ngoan ngoãn vậy cũng không tồi.
Cô nhịn không được mà trêu “Nếu tôi vì cậu mà đắc tội người khác thì cậu sẽ làm sao?” Thẩm Thính Ôn im lặng một hồi lâu mới không tự nhiên nói “Vậy, cậu muốn tôi làm gì?
Tôi đều có thể làm.” Chu Thủy Nhung nhìn mặt cậu đỏ cả rồi, không đùa nữa “Tôi sẽ không thành mục tiêu công kích của mọi người, dù tránh không được cũng chẳng sao.
Rất nhiều việc quen rồi thì không đáng sợ nữa.” Thẩm Thính Ôn ngẩng đầu lên, muốn xem cô có buồn hay thất vọng không, nhưng không, cô bình thản như là đang nói về người khác.
Giờ thi buổi chiều, Lương Kế Phàm bám riết không tha Chu Thủy Nhung, còn nhắc tới Thẩm Thính Ôn “Cậu không phải thích Thẩm Thính Ôn chứ?
Cậu ta và Triệu Cô Tình là một cặp, cậu không cần nghĩ đến nữa, Triệu Cô Tình vì cậu ta lên núi đao xuống biển lửa, cậu không so lại đâụ” Chu Thủy Nhung biết Triệu Cô Tình, cũng chứng kiến cô ấy tặng quà cho Thẩm Thính Ôn, nhưng chuyện này có liên quan gì tới cô?
“Tôi cho cậu biết con trai chính là vậy đó, nếu đã đưa tới cửa thì không từ chối.” “Triệu Cô Tình nhiều năm không buông tha Thẩm Thính Ôn như vậy, chắc chắn là Thẩm Thính Ôn đã ngon ngọt dụ dỗ, dụ dỗ như thế nào thì khỏi cần nói chắc cậu cũng biết.” Lương Kế Phàm nói dối.
Chu Thủy Nhung đậy nắp bút, hỏi mà cũng không nhìn cậu ta “Cho nên là?” Lương Kế Phàm xích ghế lại gần “Cho nên cậu đừng nhìn cậu ta ngoan như cún vậy chứ thật ra không tốt đẹp gì đâụ” Chu Thủy Nhung nâng mắt “Nếu là diễn thì tôi cũng thích kiểu như vậy.” Lương Kế Phàm lắc lắc cổ, trán nổi gân xanh “Không phải chứ, giờ tôi mới biết cậu không biết phân biệt như vậy, không nói được tiếng người


⬅ Trước Tiếp ➡