Trúng Tim Em
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

sao?” Chu Thủy Nhung mỉm cười “Tôi dùng tiếng chó nói với chó, bằng không nó nghe không hiểụ” Lương Kế Phàm tức không phát tiết được liền cười, cái miệng này thực có lực sát thương, nhưng cũng rất kích thích, cậu chén được rồi cũng sẽ ngoan ngoãn thôi “Không nói xàm nữa, nói đi phải làm sao cậu mới đưa Wechat?” Chu Thủy Nhung không đưa được, cũng không mở miệng, ngay lúc đó chuông báo giờ thi vang lên, cắt ngang việc cậu ta dài dòng vô nghĩa.
Thi xong, tất cả thí sinh quay về lớp mình, Triệu Cô Tình chờ trước cửa C1, khi Thẩm Thính Ôn đi ra liền đuổi theo “Cái kia, cậu coi ốp lưng chưa?
Cậu, cậu thích không?” “Không thích.” Triệu Cô Tình chưa từ bỏ ý định “Cậu có đăng ký tiết mục tham gia ngày kỷ niệm trường không?” “Không đăng ký.” Triệu Cô Tình theo Thẩm Thính Ôn lên lầu, vừa lúc thấy Lương Kế Phàm đang bám đuôi trêu chọc Chu Thủy Nhung, cô không chắc Thẩm Thính Ôn có thấy bọn họ hay không nhưng xuống vài bậc nữa Thẩm Thính Ôn liền chuyển mình, bình thản nói “Tôi hiện tại chỉ nghĩ đến việc học, không có tâm trí lo chuyện khác.” Chu Thủy Nhung và Lương Kế Phàm ngay sau lưng bọn họ, nghe Thẩm Thính Ôn nói không sót một chữ.
Triệu Cô Tình bị cự tuyệt, mắt đỏ ké mà gắng kiên cường, cười nói “Vậy à, tớ biết rồi.” Lương Kế Phàm thấy Triệu Cô Tình như vậy, trong thời khắc quyết định thì xem trọng bạn bè hơn liền không đi chọc Chu Thủy Nhung nữa mà đuổi theo Triệu Cô Tình.
Thẩm Thính Ôn quay đầu thấy Chu Thủy Nhung, có chút ngượng ngùng, giống như câu nói vừa nãy không phải cố tình nói để Chu Thủy Nhung nghe “Thực xin lỗi.” Chu Thủy Nhung cười “Xin lỗi cái gì?” Thẩm Thính Ôn lắc đầu, không trả lời.
Giờ tan học, Chu Thủy Nhung đã sớm đi nhận chuyển phát nhanh, Lương Kế Phàm lại đến tìm Thẩm Thính Ôn.
Vẫn ở ngõ nhỏ đó, vẫn tại vị trí cũ, Lương Kế Phàm rút điếu thuốc nói “Tôi không tìm đến cậu ba năm qua chủ yếu vì quen biết với Triệu Cô Tình.
Rốt cuộc cậu có để ý cô ấy không hãy nói thật đi?” Chu Thủy Nhung không ở đây Thẩm Thính Ôn cũng không giả bộ nữa, cậu không trả lời, đến gần Lương Kế Phàm thản nhiên nói “Thu lại tâm tư của cậu với Chu Thủy Nhung đi, bằng không không chỉ Triệu Cô Tình, Chúc A Di không qua nổi kì thi này, doanh số quý sau của xưởng rượu nhà cậu cũng không xong đâụ” Lương Kế Phàm sửng sốt, không để ý đến điếu thuốc đang cháy trong tay, tim đập nhanh lên.
Thẩm Thính Ôn biết xưởng rượu nhà mình ư?
Lương Kế Phàm ra vẻ bình tĩnh “Đừng mẹ nó lên mặt với tao, mẹ mày dạy mày thế đấy à?
Nhà mày thổ địa ở Bắc Kinh hay sao mà mày muốn hô mưa gọi gió?” Thẩm Thính Ôn tiếp tục nói “Nhà cậu có đơn đặt hàng lớn với nhà máy bia Chiết Giang, đối phương đã cầm tiền lại không thể giao hàng, khiến dòng tiền bị gãy.
Cùng với việc tăng cường kiểm tra xuất khẩu trong chiến tranh thương mại, không có sản phẩm thì không thu lại tiền được, ba cậu tiến thoái lưỡng nan, đang cần vốn gấp để duy trì kinh doanh, cái tên đầu tiên có thể giúp đỡ là Đầu tư Ân Hoàng.
Có thể cậu không biết, Đầu tư Ân Hoàng họ Thẩm.” Lòng bàn chân phát lạnh, Lương Kế Phàm nghe hiểu ý của Thẩm Thính Ôn.
Quả nhiên đây mới là Thẩm Thính Ôn, có khí thế tung hoành ở trường bắn.
Cứ nghĩ cậu ta ngu ngốc, thật ra là mình


⬅ Trước Tiếp ➡