⬅ Trước Tiếp ➡
Sớm muộn gì cái vị trí Đường gia thiếu nãi nãi sẽ là của cô ta.
An Nhược trở về phòng ngủ, lập tức lên mạng kiểm tra tiền tiết kiệm trong ngân hàng.
Tổng cộng còn 3 vạn.
Số tiền này, đủ cho cô tiêu hơn nửa năm.
Nếu cô muốn rời khỏi Đường Ngọc Thần, cần phải tìm công việc, lúc đó mới có thể tiết kiệm tiền, mới có thể đón Tiểu Cát tới ở với cô.
An Nhược cong môi vẽ một bức tranh tương lai tốt đẹp, cuộc sống tự do, hạnh phúc, khóe miệng không nhịn được gợi lên một nụ cười.
Đường Ngọc Thần đẩy cửa đi vào liền nhìn thấy cô đang cười.
Tầm mắt của anh rơi trên màn hình máy tính liền nhìn thấy cô đang xem cái gì.
Cô gái này, mới chỉ có 30.000 đã có thể khiến cô ngồi cười ngốc đến vậy, cô có thể đừng thỏa mãn như vậy được không.
“Có chút tiền đấy thôi sao? Cho cô một cơ hội kiếm tiền, một đêm 10 vạn, cô có làm không?”
Giọng người đàn ông đột nhiên vang bên tai khiến An Nhược hoảng sợ. Cô giật mình nghiêng đầu, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Đường Ngọc Thần. Không biết anh đứng ở phía sau cô lúc nào, một tay đặt ở thành ghế phía sau lưng cô, cúi đầu, khoảng cách với khuôn mặt cô thật gần.
An Nhược vội tắt màn hình, đứng dậy rời ra khỏi anh.
“Tôi nhớ tôi đã khóa cửa, anh vào bằng cách nào?” An Nhược nhíu mày hỏi.
Đường Ngọc Thần đứng dậy khoanh tay nhìn cô, nhàn nhạt cười “An Nhược, cô có cần sợ tôi như vậy không?”
Cô không sợ anh, chỉ sợ anh sẽ làm xằng làm bậy.
“Với đề nghị vừa rồi của tôi, cô có thể suy xét một chút.” Đường Ngọc Thần nói với vẻ tự tin.
Ở trong suy nghĩ của anh, không có phụ nữ không yêu tiền. Dù An Nhược bài xích anh đến vậy, không chừng vì tiền cũng sẽ thỏa hiệp.
An Nhược cười nhạo một tiếng “Cái giá này không tồi, chỉ là tôi nghĩ người phụ nữ khác sẽ có hứng thú. Anh còn không có trả lời tôi, anh vào bằng cách nào?”
Đường Ngọc Thần cười cười “Đây là nhà tôi, tôi tự nhiên có thể vào dễ như trở bàn tay.”
“An Nhược, cô không phải thiếu tiền tiêu chứ?”
Đường Ngọc Thần bước tới gần cô một bước, cô liền lùi ra sau một bước.
“Tôi có thiếu không, không quan hệ gì tới anh.”
Đường Ngọc Thần bước tới trước mặt cô, phía sau lưng An Nhược lúc này là bức tường, cô không còn đường lui nữa.
Đường Ngọc Thần chống hai tay lên tường, ngăn cản cô tránh đi, ánh mắt mị hoặc không chớp nhìn vào cô. An Nhược vội vàng dời tầm mắt, cô không có cái dũng khí đối mắt với anh.
“Hay là như vậy đi…” Đường Ngọc Thần ghé sát tai cô, trầm giọng nói “Tôi cho cô 100 vạn, cô chủ động khiến tôi hài lòng một lần.”
An Nhược muốn đẩy anh ra, hai tay lại không muốn chạm vào thân thể anh, chỉ có thể cố gắng ép người sát vào tường.
“Tôi nói, tôi không có hứng thú ”
“Thật sự không có?” Đôi môi mỏng của anh chậm rãi đưa sát vào mặt cô, thiếu chút nữa đụng vào đôi môi cô.
An Nhược như ngừng thở, nhàn nhạt nói “Đường Ngọc Thần, Lisa đang ở bên ngoài chờ anh, anh muốn để cô ta tức giận sao?”
Người đàn ông cười nhạo “Đừng tự cho mình là thông minh.”
Ở trong mắt anh, Lisa có thể tính là gì chứ, thái độ của cô ta thế nào có quan hệ gì tới anh.
Có thể vô sỉ hơn một chút
An Nhược có thể nghe ra trong giọng nói của anh ta chứa đầy vẻ khinh thường. Một người đàn ông như anh ta, phụ nữ chỉ là một vật trang trí.
Ai cũng đừng mong có thể trói buộc được trái tim của anh ta, ai động tâm đối với anh ta thì sẽ rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục, thua không còn lối thoát.
An Nhược thật sự cảm thấy Lisa đáng thương.
“Cô gái, chuyện đêm qua cô còn nhớ được bao nhiêu?” Ánh mắt nóng rực của Đường Ngọc Thần chiếu thẳng vào cô, hỏi thẳng.
An Nhược nhắm mắt, không muốn nhớ lại.
“Nếu cô không nhớ ra thì để tôi nói cho cô biết.”
Đừng nói.
“Đêm qua cô rất nhiệt tình, cũng thực chủ động. Chân của cô chủ động quấn lên eo của tôi… cầu xin tôi hết lần này tới lần khác muốn cô… An Nhược, sự nhiệt tình của cô tối hôm qua có thể khiến bất cứ người đàn ông nào cũng…”
“Đừng nói nữa ” An Nhược dùng sức đẩy anh ta ra nhưng mà lại bị anh kéo vào trong lòng, kiềm chế lại.
Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông lóe lên những tia tà mị “Không muốn nói nhưng không có nghĩa là không nghĩ tới. An Nhược, cô thừa nhận đi, đêm qua cô cũng thực thỏa mãn, có phải hay không?”
“Câm miệng. Anh, cái đồ điên này, anh cút đi, cút ” An Nhược như nổi điên mà giãy giụa, thẹn quá hóa giận, cũng không còn chỗ trốn nên khó có thể giữ được bình tĩnh.
Người đó không phải cô. Cái người đêm qua không phải cô
An Nhược giận dữ trừng mắt nhìn Đường Ngọc Thần, nghiến răng nghiến lợi nói “Đường Ngọc Thần, đúng là anh đã cho tôi thấy đệ nhất vô sỉ là như thế nào ”
“Vậy sao?” Ánh mắt Đường Ngọc Thần lạnh đi nhưng nụ cười trên khóe miệng chưa có tan “Nói cho cô biết, tôi còn có thể vô sỉ hơn.”
Nói rồi, anh nâng cằm cô lên, không cho cô thời gian mà hôn xuống, nụ hôn không có chút ôn nhu mà mang theo vẻ thô lỗ cùng trừng phạt.
An Nhược dùng sức giãy giụa, nhưng chỉ phát ra được những tiếng ô ô tức giận. Đường Ngọc Thần là cố ý, không ngừng hôn cô, tùy ý chiếm đoạt mọi góc trong miệng cô.
Nụ hôn nóng rực cùng hơi thở nam tính của người đàn ông mãnh liệt ập tới khiến An Nhược không thở nổi.
Trong lòng càng hoảng hốt, cô thực sự lo lắng Đường Ngọc Thần sẽ không màng tất cả để muốn cô.
Hiện giờ, bất cứ lúc nào anh ta chạm vào cô đều khiến cô cảm thấy ghê tởm.
Nếu anh ta lại thực sự muốn cô một lần nữa, cô sẽ điên lên mất.
An Nhược hung hăng cắn vào đầu lưỡi Đường Ngọc Thần, tranh thủ lúc anh ta bị đau mà đẩy anh ta ra.
“Đường Ngọc Thần, chúng ta đã ký thỏa ước, anh muốn lật lọng làm tiểu nhân sao?” An Nhược tránh ra được vội vàng nói.
⬅ Trước Tiếp ➡