⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Ngọc Thần dùng tay lau khóe miệng, có một chút máu tươi.
Anh cong môi cường, đôi môi cong lên tạo thành một đường cong quyến rũ “An Nhược, cô là con mồi thú vị nhất mà tôi từng gặp qua. Chỉ là, chúng ta cứ chờ xem, ai mới là người thắng cuối cùng.”
Đường Ngọc Thần nói xong thì bật cười, xoay người rời đi.
Thật là thú vị, cuộc sống quá bình thường nên phải có những trò chơi thú vị như thế này mới khiến anh ta vui được.
Ý anh ta là như vậy sao?
An Nhược nắm chặt hai tay, cảm giác lực bất tòng tâm.
Cô đối với anh ta mà nói, chính là con mồi anh ta đang truy đuổi. Vậy thì cô phải làm như thế nào mới có thể thoát khỏi anh ta đây?
Sau khi Đường thị cùng An thị hợp tác, An Minh Khải vì muốn khoe sự hợp tác này với người trong giới, đồng thời để thắt chặt thêm quan hệ với Đường Ngọc Thần nên đã tổ chức một buổi tiệc.
Buổi tiệc này dù không phải rất quan trọng nhưng Đường Ngọc Thần vẫn tự mình tham dự, An Nhược buộc phải đi theo.
Trong buổi tiệc, Đường Ngọc Thần nhẹ nhàng ôm lấy eo An Nhược, khóe miệng cười nhàn, thu hút được rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái.
An Nhược không thích ứng nổi với các bữa tiệc như vậy nên chỉ ngồi cùng với Đường Ngọc Thần một lát rồi lấy cớ đi qua một bên ngồi nghỉ ngơi.
“An Nhược, Thần thiếu có vẻ đối với cô khá tốt.”
Ghen ghét
Mặc một bộ váy ôm người màu trắng dài sát đất, An Tâm bưng ly rượu đến ngồi xuống cạnh cô, nở nụ cười phong tình vạn chủng nói với An Nhược.
Không rõ có phải cô có ảo giác không, nhưng An Nhược dường như nghe ra giọng ghen ghét trong lời nói của An Tâm.
Cô liếc nhìn An Tâm một cái, không nói gì.
Ánh mắt của An Tâm lại dừng ở bộ lễ phục An Nhược mặc hôm nay, trong mắt lại hiện ra tia đố kỵ.
Hôm nay An Nhược mặc một bộ sườn xám phượng hoàng màu sứ Thanh Hoa. Bộ sườn xám này được đặt làm cho cô, nên mọi đường kim mũi chỉ đều là hoàn mỹ, phác họa được đường còn tuyệt mỹ trên cơ thể An Nhược.
Bản thân An Nhược mang dáng vẻ của một cô gái đài các nên bộ sườn xám phục cổ này lại càng tăng thêm vẻ mỹ lệ độc đáo của cô, khiến cô giống như một mỹ nhân cổ đại, không dính khói lửa phàm tục, khiến mọi dung tục trong thế gian đều phải rạp xuống chân cô.
Vẻ đẹp của An Nhược khiến An Tâm ghen ghét. Mà điều khiến An Tâm càng ghen ghét hơn chính là chiếc sườn xám này là kiệt tác mới nhất của nhà thiết kế nổi danh thế giới Amy.
Lúc bộ sườn xám này mới được trưng bày, có người trả giá 1000 vạn để mua mà Amy không đồng ý. Cô ta nói, chỉ có chủ nhân của nó mới có thể mua nó.
Lời nói này vô cùng mâu thuẫn. Mọi người đoán hẳn là nói, ai mua chiếc sườn xám này thì chính là chủ nhân của nó.
Thế nhưng, Amy lại kiên trì nói rằng, chiếc sườn xám này sẽ tự chọn chủ nhân của mình, mà không phải con người chọn lựa nó.
Hiện giờ, chiếc sườn xám này An Nhược mặc trên người, là ý gì?
Chứng minh rằng An Nhược là chủ nhân may mắn kia sao?
An Tâm không thể không thừa nhận, chiếc sườn xám này vô cùng vô cùng thích hợp với An Nhược.
An Tâm phát hiện ra rằng, An Nhược đúng là được Thượng đế sủng ái.
Cô có một vẻ bề ngoài trời sinh mỹ lệ thoát tục, còn trở thành vợ của Đường Ngọc Thần, cao cao tại thượng khiến người ta phải kính ngưỡng gọi Đường gia thiếu nãi nãi. Ngay cả một bộ sườn xám hoàn mỹ như vậy cũng lựa chọn cô là chủ nhân.
Mệnh của An Nhược sao lại tốt như vậy?
Chẳng lẽ, người xinh đẹp lại có thể dễ dàng được thượng đế ưu ái thế sao?
An Tâm càng nghĩ thì trong lòng càng ghen ghét, khó chịụ
Cô ta cố ép cái trạng thái không cam lòng của mình xuống, nở một nụ cười vặn vẹo nói “An Nhược, tuy rằng cô được gả cho Đường tiên sinh, có thể có được cuộc sống giàu sang, nhưng mà cô cũng không cần vênh váo đắc ý như vậy, cô đừng quên bên ngoài có lời đồn, anh Đường có mệnh khắc thê. Cô có nghe nói qua vợ anh ta năm trước qua đời như thế nào không? Chuyện này tôi có nghe được một chút ít, không ngại nói cho cô biết.”
An Nhược nhàn nhạt “Tôi không có hứng thú.”
An Tâm cười đắc ý “Cũng may, rốt cuộc các cô ấy bị chết quá sớm, quá thảm, trong lòng cô khẳng định nghe xong cũng không thoải mái. Chỉ là, một người được đối xử khá tốt, hình như là vợ thứ ba của anh ta, gả cho anh ta chưa tới hai tháng đã bị tai nạn xe cộ chết. Mà người này còn may, có người còn chết thảm hơn, nghe nói là bị bắt cóc, trước thì bị cưỡng hiếp, sau đó bị giết chết…”
An Nhược đột nhiên đứng lên, lạnh nhạt nói “Thảo luận về một người đã chết như vậy, cô không cảm thấy bất kính đối với họ sao?”
An Tâm nghẹn họng. Cô ta muốn nổi giận thì đột nhiên trong sảnh lớn truyền tới tiếng các ly rượu rơi vỡ.
Phía trong còn có tiếng hỗn loạn, không ít phụ nữ nhát gan còn hét lên.
An Nhược vội vàng đi vào xem, sắc mặt khẽ thay đổi.
Không biết đột nhiên vì sao mà tháp champaigne đổ sập, lại trùng hợp đổ vào người Đường Ngọc Thần. Anh ta né tránh được, nhưng mà tay bị thương, máu tươi chảy rớt tí tách trên sàn, nhìn thật ghê người.
lại đây dập đầu xin lỗi tôi
“Anh Đường, anh không sao chứ? ” An Minh Khải sắc mặt tái mét vội vàng tiến lại hỏi han.
Ánh mắt Đường Ngọc Thần lộ ra vẻ hung ác, lạnh lẽo cười hỏi “An Minh Khải, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
Đây là chất vấn, cũng là yêu cầu An Minh Khải trả lại công đạo cho anh ta.
Đối mặt với vẻ hung ác lạnh lẽo của Đường Ngọc Thần, trán An Minh Khải đổ mồ hôi lạnh, cảm giác như xong đời.
“Là nó, tôi nhìn thấy nó đẩy đổ tháp champagne ” Có một người chỉ vào An Cát nói.
An Minh Khải chợt ngây người, rồi không nói hai lời tiến đến tát cho An Cát một cái.
“Đồ khốn, có phải mày làm không?”
Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của An Cát hiện lên năm dấu ngón tay, cậu quật cường trừng mắt với Đường Ngọc Thần, mím môi không trả lời.
“Tiểu Cát ” An Nhược xông tới ôm lấy em trai, đau lòng mà xoa nhẹ bên má bị tát của cậu hỏi “Có đau không?”
An Cát nhịn đau toét miệng cười với cô “Chị, em không đaụ”
“An Cát, là do mày làm? ” An Minh Khải vẻ mặt hung ác. “Được, được, mày có gan, chuyện này mà cũng dám làm, xem tao có đánh chết mày không ”
“Chú ” An Nhược kéo An Cát ra sau lưng mình, lên tiếng cầu xin “Tiểu Cát vẫn còn nhỏ, nó có lẽ không phải cố ý. Nếu chú muốn đánh Tiểu Cát thì đánh cháu trước. Tiểu Cát làm sai, do cháu chịu thay.”
⬅ Trước Tiếp ➡