⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị, chị tránh ra, một người làm một người chịu ”
“Em câm miệng.” An Nhược túm chặt cậu ở phía sau lưng, không cho cậu xúc động.
Cô nhìn về phía Đường Ngọc Thần, cúi đầu xin lỗi “Thực xin lỗi, tôi thay Tiểu Cát xin lỗi anh. Tiểu Cát vẫn là trẻ nhỏ, cầu xin anh tha thứ cho thằng bé vô tình mắc sai lầm, được không?”
Đường Ngọc Thần đang đứng cho người phục vụ xử lý miệng vết thương, nghe cô nói như vậy thì cong môi cười lạnh “Vô tình mắc sai lầm? An Nhược, cô hỏi em cô một chút xem có phải là vô tình không?”
An Nhược quay đầy nhìn An Cát, ánh mắt An Cát bất an. Ở dưới ánh nhìn của cô, An Cát thong thả cúi đầu, nhỏ giọng nói “Chị, thực xin lỗi.”
Nhưng mà cậu không hối hận vì đã làm vậy với Đường Ngọc Thần. Cậu chỉ áy náy bởi vì cậu lại làm cho chị lo lắng.
An Nhược hiểu rõ. Ánh mắt kiên định của cô lại một lần nữa nhìn Đường Ngọc Thần.
“Vậy anh muốn xử lý như thế nào cứ nói. Là tôi chịu hậu quả.”
“Chị…”
An Nhược âm thầm nắm chặt tay An Cát, để cậu không nói nữa.
Đường Ngọc Thần nhìn hai chị em An Nhược, chỉ cười cười không nói.
Hai chị em An Nhược đều đang nhìn về phía anh. Đúng là không hổ là hai chị em, vẻ ngoài giống nhau thì đã đành, ánh mắt quật cường cũng giống nhau y hệt, khiến người ta hận không thể đánh tan ngạo khí của cả hai, khiến cả hai cúi đầu thần phục.
An Minh Khải nhìn tình hình thì vội vàng chạy ra xin lỗi khách khứa rồi tiễn khách. Mọi người đều hiểu đây là chuyện nhà của họ, cũng không tiện tham dự nên chỉ chốc lát mọi người đều đi hết, chỉ còn lại mấy người bọn họ.
Đường Ngọc Thần nhìn cái băng trên tay, bước chân thon dài chậm rãi đi tới ngồi xuống ghế.
Tư thế của anh thoải mái, giống như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà những người khác thì lại rất khẩn trương, khẩn trương chờ anh nói ra, khẩn trương chờ anh tuyên án.
Đúng lúc An Nhược định lên tiếng thì Đường Ngọc Thần đột nhiên nói “Hay là như vậy đi… bảo cậu ta lại đây dập đầu xin lỗi tôi, cho đến lúc tôi vừa lòng thì thôi. Các người thấy sao?”
An Minh Khải lập tức cười nói “Chủ ý này không tồi. Tiểu Cát, mau lại dập đầu xin lỗi Đường tiên sinh.”
“Nằm mơ ” An Cát lâp tức cự tuyệt, vẻ mặt khinh thường.
“Mày….”
“Tiểu Cát vẫn còn nhỏ, Thần thiếu, xin anh tha thứ cho thằng bé một lần, được không? Tôi thay thằng bé xin lỗi anh, bằng không…”
Đường Ngọc Thần lạnh lùng nhìn An Nhược một cái khiến cô đang nói chợt nghẹn lại, giống như có người đang bóp chặt cổ cô vậy.
Bệnh suyễn phát tác…
“An Nhược, cô cũng đừng có xen vào nữa.” Từ Tuệ Văn tức giận chặn An Nhược lại. “Chuyện này rõ ràng là Tiểu Cát sai, cô còn bao che cho nó làm cái gì? Nó rõ ràng là bị cô chiều hư mới dám làm ra cái chuyện vô pháp vô thiên này. Để cho nó dập dầu xin lỗi Đường tiên sinh đã là nhẹ nhàng cho nó rồi.”
An Nhược rũ mắt, hai tay gắt gao ôm chặt Tiểu Cát, không buông.
“Chị, thực xin lỗi, là em liên lụy tới chị.”
An Cát vô cùng hối hận, rõ ràng là vô cùng cẩn thận rồi mà vẫn bị người ta phát hiện.
An Nhược vỗ nhẹ phía sau lưng An Cát, lặng lẽ an ủi cậụ
“Tiểu Cát, mau đi xin lỗi Đường tiên sinh, nói lời xin lỗi.”
An Cát cắn cắn môi, trong lòng không can tâm tình nguyện liền cúi đầu với Đường Ngọc Thần “Thật xin lỗi.”
“Đường tiên sinh, anh xem Tiểu Cát cũng xin lỗi anh rồi, anh người lớn, đại nhân đại lượng, liền tha thứ cho thằng nhóc này một lần, được không?” An Minh Khải cười lấy lòng.
Đường Ngọc Thần mặt mày lạnh lùng nhắc lại “Tôi muốn nó dập đầu xin lỗi tôi.”
“Tiểu Cát sẽ không dập đầu xin lỗi anh ” An Nhược lập tức phản bác. Bảo Tiểu Cát dập đầu trước Đường Ngọc Thần là vũ nhục cậụ
Đường Ngọc Thần cong môi cười lạnh. Không khí trong phòng lập tức lạnh băng.
Hai mắt An Tâm chuyển động, cầm một ly rượu tiến tới, cười cười nói “Thần thiếu, nào, tôi kính anh một ly, không nên vì thằng nhóc này mà tức giận hại thân…”
“Cút.” Người đàn ông vô tình buông ra một chữ, sắc mặt An Tâm trắng bệch, vội vàng lùi lại vài bước.
Cô ta cho rằng đây sẽ là cơ hội cho cô ta tiếp cận Đường Ngọc Thần, nào ngờ anh ta không hề thương hương tiếc ngọc.
Ánh mắt hung ác nham hiểm của Đường Ngọc Thần dừng lại trên mặt An Nhược, vân đạm phong khinh nói “Cho các người 5 giây, nếu nó không dập đầu xin lỗi, đừng trách ta hủy hoại toàn bộ nhà họ An.”
“Trời ạ, An Cát, mày nhanh dập đầu đi ”
“An Cát, nghe lời, nhanh lên.”
Từ Tuệ Văn cùng An Minh Khải đều kinh hoàng nói, bọn họ đều không hoài nghi lời nói của Đường Ngọc Thần.
Trước kia, có một nhà giàu mới nổi ngầm mắng Đường Ngọc Thần giống tiểu bạch kiểm , nhất định là bán sắc phát tài.
Tiểu bạch kiểm ý chỉ những chàng trai trắng trẻo xinh đẹp, sống bám vào người khác hoặc được bao nuôi, thường được dùng với ý chê bai.
Sau đó không hiểu vì sao Đường Ngọc Thần biết được. Anh ta lập tức cắt đứt toàn bộ mối làm ăn của gia đình này, cuối cùng khiến người này phá sản, nợ nần chồng chất, bức cho người này đến nhảy lầu tự sát mới thôi.
Một người chỉ ngầm nhận định một câu về anh ta còn bị anh ta dùng thủ đoạn tàn ác như vậy trả thù thì đứng nói An Cát đây cố ý làm anh ta bị thương. Nếu anh ta thật sự trả thù An gia, kết cục của bọn họ nhất định thảm hơn người kia.
Sắc mặt An Nhược trắng bệch, cô thật sự không ngờ Đường Ngọc Thần sẽ uy hiếp họ như vậy.
“Chị…” An Cát cũng có chút sợ. Rốt cuộc cậu mới là một đứa trẻ 12 tuổi.
An Nhược ôm chặt cậu, nhẹ nhàng an ủi “Đừng sợ, có chị ở đây em sẽ không có việc gì.”
“Chị, em thực xin lỗi… Để em đi dập đầu xin lỗi anh ta…” An Cát cắn răng nói. An Nhược đang định từ chốt đột nhiên An Cát ôm ngực thở dốc.
An Nhược ngẩn người rồi lập tức lấy lại tinh thần.
“Tiểu Cát, có phải em lại phát bệnh rồi không? Thuốc đâu? Trên người có mang thuốc không?”
An Cát lắc đầu, vẻ mặt đau đớn.
Hôm nay tham gia yến tiệc, cậu quên mang thuốc. Hơn nữa, bệnh suyễn của cậu lâu nay không phát tác cho nên cậu cũng có chút lơ là.
An Nhược vội đỡ cậu ngồi xuống, để An Cát dựa vào người mình “Chú, mau cho người đi lấy thuốc, nhanh lên.”
“Được, ta đi ngay ” An Minh Khải nói rồi định đi ra ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡