Anh vào khi nào?
không ngại dạy em thêm vài lần
An Nhược hoảng loạn định với lấy khăn tắm che người, chỉ là bàn tay người đàn ông dùng sức ngăn cô lại.
“Tôi tắm xong rồi, anh tắm đi.” Ánh mắt An Nhược không tự nhiên mà rời đi, cô không dám nhìn hai thân hình đang dán vào nhau trong gương, càng không quen vẻ trần trụi thản nhiên trước mặt anh.
Đường Ngọc Thần ôm chặt eo cô từ phía sau, cằm gác lên đỉnh đầu cô, nhìn chằm chằm gương mặt thẹn thùng của cô trong gương, nhàn nhạt cười “An Nhược, cô nên nhìn lại dáng vẻ của cô. Cô xem, cô thật trẻ, thân thể cũng thật đẹp.”
An Nhược cúi đầu, hận không có khe nứt nào trên sàn nhà để chui vào.
“Anh buông tôi ra… Tôi ở bên ngoài chờ…”
“Có gì phải thẹn chứ, cũng không phải chưa có nhìn qua.”
“….”
Bàn tay của Đường Ngọc Thần ve vuốt trên eo cô “An Nhược, phụ nữ đôi khi nên thông minh, chắc hẳn là cô sẽ học được, cách lợi dụng thân thể của mình.
Trong mắt An Nhược hiện lên tia cười nhạo. Bảo cô lợi dụng thân thể của mình để lấy lòng anh ta, để được anh ta yêu thích cùng cưng chiều sao?
Loại chuyện này cô khinh thường.
Trơ trẽn.
Thân thể có thể không còn trong sạch, nhưng mà trái tim cô vĩnh viễn phải trong sạch.
Đường Ngọc Thần không nhìn ra cảm xúc nơi đáy mắt An Nhược, anh xoay người cô lại, nâng cằm cô lên “Hôm nay đã dạy em cách hôn môi, học được chưa?”
An Nhược né tránh ánh mắt của anh “Tôi… không biết…”
Đường Ngọc Thần bật cười “Nếu chưa học được, tôi không ngại dạy thêm em vài lần…”
Nói rồi, anh cúi đầu hôn xuống.
An Nhược không có phản kháng, chỉ là thân thể cứng đờ.
Bàn tay của Đường Ngọc Thần ở phía sau nhẹ nhàng ve vuốt lưng cô, muốn để cô thả lỏng toàn thân.
Ôm thân hình mềm mại trong lòng, Đường Ngọc Thần không còn khắc chế được bản thân, anh một tay bế An Nhược lên, đi ra phòng ngủ.
Đêm nay, Đường Ngọc Thần vô cùng thỏa mãn. Rốt cuộc con mèo nhỏ có móng vuốt sắc bén này đã chịu an phận trước anh.
An Nhược quyết định ngoan ngoãn sắm vai Đường gia thiếu nãi nãi của mình. Nhưng mà, không có ai biết rằng trong lòng cô luôn suy tính làm thế nào để thoát khỏi cái cảnh này.
Cô lặng lẽ tìm kiếm cơ hội xin việc trên các trang báo, lặng lẽ đi phỏng vấn. Dù như thế nào, cô nhất định phải có công việc, chỉ khi có công việc cô mới có thể độc lập được.
Chỉ là, đã phỏng vấn qua mấy nơi đều không có trúng tuyển.
Cô học đại học ngành nghệ thuật, chuyên ngành hội họa, lại còn chỉ vẽ tranh chân dung. Dù có chuyên nghiệp nhưng mà rất khó tìm việc.
Nhưng mà An Nhược không có từ bỏ. Tranh thủ lúc Đường Ngọc Thần không có nhà, cô lại mở các trang tìm việc, tiếp tục tìm kiếm công việc phù hợp với mình.
“An Nhược ”
Lisa người chưa tới những tiếng đã tới.
Cô ta nổi giận đùng đùng đi vào phòng khách, giật tờ báo trong tay An Nhược “Tôi hỏi cô, có phải cô nói bậy với Thần thiếu về tôi không? Có phải cô bảo anh ấy đối với tôi như thế không?”
An Nhược nghe mà không hiểu cô ta nói gì.
“Tôi không hiểu cô đang nói cái gì.”
“Cô dừng có giả ngu ” Lisa ném tờ báo xuống đất, chỉ thẳng cái ngón tay sơn đỏ chót vào cô, căm giận nói “Nhất định là cô, cô… con người cô thật dối trá. Một mặt giả vờ làm người phụ nữ của Thần, một mặt thì câu dẫn anh ấy. Cô thật dối trá. Tôi cảm thấy ghê tởm cô ”
An Nhược ngơ ngác. Cô ta mỗi lần mắng mỏ cũng chỉ nói những lời này, không cảm thấy mệt sao?
An Nhược đứng lên, nhàn nhạt nhìn Lisa nói “Lisa, cô có việc gì cứ nói thẳng, nếu cô chỉ muốn mắng tôi, thực xin lỗi tôi không có hứng nghe.”
Nói rồi, cô xoay người rời đi.
An Nhược, tôi tưởng tôi thích em
“Cô đứng lại, đứng lại ” Lisa vọt đến trước mặt cô, ngăn không cho cô đi.
“Tôi hỏi cô, có phải cô nói với Thần để anh ấy đuổi tôi đi? Tôi vẫn luôn ngoan ngoãn ở bên cạnh anh ấy, đột nhiên anh ấy bảo tôi đi, nhất định là chủ ý của cô ”
Trong mắt An Nhược đột nhiên hiện lên tia kinh ngạc.
Đường Ngọc Thần muốn đuổi Lisa đi?
“Tôi không có, cô có tin hay không tùy cô ”
“Không thể như thế. Nếu không phải cô nói, vì sao anh ấy lại muốn tôi đi?” Lisa lên tiếng phản bác.
An Nhược cũng không có ghét Lisa, tuy rằng cô ta nói chuyện khó nghe nhưng con người lại bộc trực.
Nghĩ một lát, An Nhược bảo cô ta “Cô đã hỏi Đường Ngọc Thần chưa? Vì sao anh ta muốn đuổi cô đi?”
Sắc mặt Lisa cứng lại, không được tự nhiên nói “Anh ấy nói… anh ấy chán tôi rồi… Nhưng mà tôi không tin, anh ấy lấy cớ, nhất định là cô…”
“Anh ta thật sự chán cô rồi ” An Nhược nói không chút lưu tình. “Lisa, Đường Ngọc Thần là người như thế nào trong lòng cô hiểu rõ. Cô cho rằng anh ta sẽ nghe lời tôi mà đuổi cô đi sao? Nếu cô vẫn ngây thơ như vậy thì tôi cũng không biết nói gì nữa.”
Lisa ngẩn ngơ, sắc mặt trở nên rất khó coi.
Trong mắt cô ta đột nhiên toát lên vẻ đau thương vô cùng. “Vì sao lại như vậy? Tôi thích anh ta như vậy, vì sao anh ta lại không cần tôi?”
An Nhược khoanh tay rũ mắt, không có trả lời cô ta.
“Tôi đi theo anh ta 2 năm, anh ta nói thích nhất cái mũi của tôi, dù bên cạnh anh ta luôn có phụ nữ khác nhưng cũng chưa bao giờ vứt bỏ tôi…”