⬅ Trước Tiếp ➡
An Nhược nhìn cái mũi của Lisa, đúng là nhỏ nhắn, xinh xắn, vô cùng đáng yêụ
Cái mũi, đích thực rất đẹp.
Lisa khóc lóc kể lể thật lâu mới rời đi. An Nhược chỉ hy vọng cô ta đã nhận ra, đừng đem toàn bộ tình yêu của mình đặt trên người Đường Ngọc Thần nữa.
“Hôm nay Lisa tới tìm em?” Đường Ngọc Thần về tới nhà thì hỏi cô.
An Nhược đặt điều khiển từ xa xuống, nhàn nhạt gật đầụ
“Cô ta nói cái gì?” Đường Ngọc Thần ngồi xuống cạnh cô, trên người anh ta có mùi hương nước hoa phụ nữ nhàn nhạt.
An Nhược cảm thấy thương cho Lisa. Mới vừa bỏ cô, anh ta đã có niềm vui mới.
An Nhược tùy tiện nói vài câụ Đường Ngọc Thần ôm bả vai cô, kéo cô dựa vào người mình cười nói “Cô ta nói không sai, tôi mới cho người bảo cô ta đi.”
An Nhược liếc mắt nhìn anh ta một cái, ánh mắt của Đường Ngọc Thần thâm thúy, gương mặt đẹp trai tà mị hàm chứa ý cười. Gương mặt này vô cùng quyến rũ phụ nữ, khiến họ trầm luân trong đó. Hơn nữa, mỗi câu mỗi từ anh ta nói cũng vô cùng dễ dàng khiến những người phụ nữ đó tin tưởng, bởi nó vô cùng chân thật.
Chỉ là, cô không phải là người ái mộ anh ta.
“Cảm ơn, tôi thực vinh hạnh.” An Nhược mỉm cười nói rồi tiếp tục xem tivi.
Đường Ngọc Thần nhéo má cô một cái, lời nói mang theo tia cười nhạo “Tôi thấy em một chút cũng không tin.”
Đúng vậy, cô một chút cũng không tin nổi. Ai có thể tin lời ngon tiếng ngọt của anh ta thì chính là đồ ngốc.
“An Nhược, lời tôi nói là sự thật, tôi thật sự vì em mới đuổi cô ta đi.” Đường Ngọc Thần cong môi cường điệu nói lại, dáng vẻ chân thật đến mức không đáng tin.
“Những tối gần đây em đều ngủ cùng tôi, tôi liền không còn tâm tư ngủ cùng với những người phụ nữ khác. An Nhược, tôi nghĩ tôi thích em ”
“…..”
“Sao nào? Có phải có chút cảm động không?”
Hôm nay Đường Ngọc Thần giống như rất vui nên có tâm tình trêu chọc cô. An Nhược rất muốn nói, cảm ơn anh thích nhưng tôi không nhận nổi. Nhưng là, lời nói lên đến miệng lại nuốt đi xuống.
Cô thích một cuộc sống bình yên, không muốn chọc giận con sư tử này.
“Không vui chút nào ” Đường Ngọc Thần bóp hai má cô, rồi quay người đi lên lầụ
Anh ta làm công nhân sửa chữa thì đúng là nhân tài không được trọng dụng
An Nhược thở nhẹ một hơi, mỗi lúc anh ta ngồi cạnh cô, cô cảm thấy thở cũng không thoải mái.
Hôm nay, An Nhược đi phỏng vấn ở một công ty quốc tế lớn, công ty Phong Hành.
Vị trí phỏng vấn của cô là thư ký đời sống của Tổng Giám đốc, nói trắng ra là một nhân viên tạp vụ, chuyên tâm lo mọi việc cơ bản cho Tổng giám đốc.
Nhưng cũng chính vì vị trí như vậy, có rất nhiều sinh viên mới tốt nghiệp cạnh tranh.
“Cô An vừa tốt nghiệp năm nay?”
“Vâng.”
“Ngoại trừ hội họa, cô An còn biết làm cái gì không? Có thể nói tiếng Anh? Có thể dùng thành thạo phần mềm Office không? Đã từng học qua trà nghệ chưa? Có biết tiếng Nhật tiếng Pháp cơ bản không?”
An Nhược há hốc mồm. Chỉ là một vị trí thư ký đời sống đơn thuần mà có cần nhiều yêu cầu phức tạp như vậy không?
Đương nhiên, những cái này cô đều không biết.
Cô hỏi người phỏng vấn vì sao lại phải có những yêu cầu này thì người phỏng vấn chỉ nói, vị trí này không phải là thư ký cho một người bình thường mà là thư ký cho tổng giám đốc của một tập đoàn đa quốc gia.
An Nhược liền hiểu rõ, cũng hiểu ra mình không có cơ hội.
Hiện giờ là thời gian đi làm, trong thang máy không có người, An Nhược đi vào, dựa vào vách tường, dáng vẻ có chút buồn nản.
Thang máy xuống hai tầng thì dừng lại, một người đàn ông cao lớn mặc một bộ trang phục màu lam công nhân đi vào, An Nhược vội thẳng người đưa mắt nhìn.
Người đàn ông rất cao, dáng người cũng chuẩn, so với Đường Ngọc Thần không phân cao thấp được.
Công nhân sửa chữa mà có dáng vẻ như vậy khiến An Nhược nhịn không được phải liếc trộm thêm vài cái. Chỉ là một nửa khuôn mặt cũng cho thấy một dáng vẻ tuấn lãng, thâm trầm, lại còn vô cùng đẹp trai.
Anh ta làm công nhân sửa chữa thì đúng là nhân tài không được trọng dụng, anh ta nên đi làm người mẫu, diễn viên mới đúng.
Trong lòng An Nhược đang có vô vàn ý nghĩ thì thang máy đột nhiên rung lắc, tiếp theo là đèn trong thang máy tắt tối om.
“Aaaaaaaaaaaaaaa” An Nnhược theo bản năng hét lên, cả người dính sát vào vách thang máy.
“Đừng lo, thang máy tạm thời có trục trặc, một lát sẽ có người tới cứu chúng ta.” Người đàn ông nhẹ giọng an ủi cô, giọng nói tự nhiên trấn định.
“Thật sự sẽ có người tới cứu chúng ta sao?” An Nhược hỏi, giọng nói không dám chắc chắn.
“Ừ. Vừa rồi mới sửa mạch điện, chắc cái mạch điện đó lại xảy ra vấn đề.”
An Nhược liền tin anh ta nói, bởi vì anh ta không phải là người sửa chữa sao?
“Vừa rồi là anh giúp công ty này sửa chữa mạch điện sao?” Vì muốn cho mình thoát khỏi sự sợ hãi, An Nhược dựa lưng vào vách thang máy, gợi chuyện nói.
Người đàn ông nhìn cô, nhàn nhạt nói “Cũng gần như vậy.”
An Nhược lúc này mới phát hiện ra anh ta quá bình tĩnh, không có chút kinh hoàng nào “Anh… không sợ sao?”
Người đàn ông không có trả lời cô, trong bóng tối, trong không gian nhỏ hẹp này, An Nhược chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn của anh ta.
An Nhược không nói chuyện nữa thì giây tiếp theo anh ta đột nhiên thấp giọng ho khan, hơi thở có chút không đúng, vừa dồn dập vừa thô nặng.
Đối với dạng thở này, An Nhược nghe rất quen, cô vội vàng hỏi “Anh làm sao vậy?”
Người đàn ông thấp giọng nói “Tôi không có sao… chỉ là bệnh suyễn phát tác…”
“Suyễn?”
Hóa ra đúng là bệnh suyễn phát tác.
“Có phải hít phải bụi không?” Vừa rồi thang máy rung lắc như vậy, nhất định có bụi rơi xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡