⬅ Trước Tiếp ➡
“Sao cô biết?” Người đàn ông kinh ngạc hỏi. Anh ta cũng vừa nghĩ lại, không nhất định là bụi mới khiến căn bệnh suyễn của anh ta phát tác, chỉ là hôm nay anh ta vô cùng xui xẻo mà thôi.
An Nhược không có trả lời, cô thò tay vào trong túi tìm bình thuốc, đưa tay túm lấy cánh tay người đàn ông.
“Tôi có thuốc, anh hít một hơi thuốc đi.”
Tổng giám đốc Phong Hành Vân Phi Dương
Trong bóng tôi, ánh mắt người đàn ông hiện lên tia kinh ngạc.
Anh ta đưa tay cầm lấy bình thuốc, tay túm lấy tay An Nhược.
Tay cô rất nhỏ, cũng mềm mại, cầm lấy thật dễ chịụ Người đàn ông có cảm giác buồn cười, từ lúc nào anh ta lại có tâm tư quan sát như vậy.
Lấy được bình thuốc, anh ta đặt vào mũi phun hai hơi, hít vào, một lát mới có cảm giác dễ chịu hơn.
“Cảm ơn cô, cô làm sao lại có loại thuốc này? Chẳng lẽ cô cũng bị bệnh suyễn?”
An Nhược nghe thấy giọng nói của anh ta đỡ hơn trước nhiều thì mới thở phào nhẹ nhõm “Không phải, là em trai tôi bị, tôi vẫn luôn chuẩn bị sẵn trong túi…”
Từ cái ngày An Cát phát bệnh đó, cô liền quyết định, bất cứ lúc nào cũng phải mang thuốc bên người để phòng ngừa chẳng may.
“Thật không ngờ lại có tác dụng.” An Nhược lại lầm bầm thêm một câụ
Người đàn ông rũ mắt, như có chút suy nghĩ rồi hỏi cô “Hôm nay thật cảm ơn cô. Cô là người của công ty này sao?”
“Không phải, tôi tới phỏng vấn.”
“A, có thành công không?” Người đàn ông giống như tiện miệng hỏi thăm.
An Nhược lắc đầu, sau đó cười nói “Anh biết không, tôi hôm nay là tới phỏng vấn vào vị trí thư ký tổng giám đốc, thực chất là một người làm công việc tạp vụ. Thế nhưng anh có biết bọn họ yêu cầu cao thế nào không, yêu cầu một người làm tạp vụ biết tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nhật, thậm chí còn yêu cầu biết trà nghệ. Anh nói xem, yêu cầu này có phải quá cao hay không? Thật là cao không tưởng.”
Trong bóng tối, cô không nhìn thấy người đàn ông cong môi cười “Cũng không hẳn như vậy. Công ty này là một tập đoàn quốc tế, hợp tác buôn bán phần lớn với người nước ngoài, đương nhiên người bên cạnh tổng giám đốc có thể bất ngờ gặp phải những tình huống phát sinh, nếu không biết ngoại ngữ có thể sẽ hiểu sai những tin tức quan trọng thì lúc đó phải làm sao? Còn trà nghệ, tôi nghĩ là vị tổng giám đốc này chắc thích uống trà cho nên có chút yêu cầu này.”
An Nhược lè lưỡi, cũng bởi vì trong thang máy tối om không thể nhìn thấy gì nên cô mới dám có động tác đáng yêu này.
Thật xấu hổ, một công nhân sửa chữa còn hiểu nhiều hơn so với cô, chẳng trách cô không tìm được việc.
“Vâng, tôi nghĩ anh nói rất đúng… nhưng mà yêu cầu vẫn là quá cao.” Nửa câu sau, cô nói rất nhỏ, như là thì thầm để lấy lại mặt mũi cho mình.
Người đàn ông mỉm cười, lại nói chuyện với cô về những việc khác.
An Nhược cảm thấy cách nói chuyện của người này thực không tầm thường, xem ra thế đạo thật sự không có đường cho cô sống.
Một người làm công việc sửa chữa mà hiểu biết còn nhiều hơn cô, cô lần sau tìm công việc không cần yêu cầu quá cao nữa, đến cửa hàng thức ăn nhanh xin việc là tốt nhất.
Hai người nói chuyện một hồi thì cửa thang máy có tiếng động, có người đang cố gắng mở cửa, xem ra hai người được cứu rồi.
Cửa mở, người đàn ông đi ra ngoài liền có rất nhiều người vây lấy anh ta ân cần hỏi han. An Nhược nghe bọn họ một câu Vân tổng, hai câu Vân tổng thì mới bừng tỉnh, anh ta không phải công nhân sửa chữa mà là tổng giám đốc Phong Hành – Vân Phi Dương.
Thật là xấu hổ, cô thế mà càm ràm với anh ta về chuyện yêu cầu của công ty anh ta quá cao.
Chỉ là, một tổng giám đốc mặc quần áo của công nhân sửa chữa làm gì?
An Nhược lén rời đi, vừa đi vừa thấy kỳ quái.
Vân Phi Dương ngẩng đầu, nhìn bóng dáng cô vội vã rời đi thì trong đôi mắt đen nhánh hiện lên một tia ôn hòa.
Trên tay anh vẫn còn cầm bình thuốc mà An Nhược đưa cho.
An Nhược về đến nhà thì đụng phải Đường Ngọc Thần đang từ trên tầng xuống, chuẩn bị ra ngoài.
Hôm nay Đường Ngọc Thần mặc một bộ tây trang. Chiếc sơ mi màu trắng kinh điển, một bộ tây trang màu đen, tóc chải chuốt có vuốt keo tạo hình. Những chiếc khuy cài áo được chế tác từ bạch kim, lóe sáng dưới ánh đèn tôn lên vẻ tôn quý bất phàm của anh ta.
Tôi nuôi em là điều đương nhiên
Nhưng điều khiến An Nhược cảm thấy kỳ quái không phải là dáng vẻ bên ngoài mà là khóe miệng anh ta đang cười, khuôn mặt cương nghị hiện lên vẻ nhu hòa, tâm tình thật không tồi.
“Em đi đâu?” Đường Ngọc Thần nhìn thấy cô về thì tùy tiện hỏi.
“Đi loanh quanh một chút…”
Tầm mắt Đường Ngọc Thần bỗng nhiên dừng lại trên người cô, An Nhược giật mình hỏi “Sao vậy?”
Đường Ngọc Thần tiến lên một bước, một tay túm lấy cô, xoay cô lại thì nhìn thấy sau lưng cô có một tầng bụi mỏng thì nhàn nhạt hỏi “Đi bãi rác sao?”
An Nhược ngạc nhiên, cô cởi áo khoác, nhìn thấy phía sau lưng phủ một lớp bụi thì mới hiểu ra.
“Không cẩn thận bị dính phải.”
Khẳng định là lúc ở trong thang máy.
Đường Ngọc Thần buông cô ra, vừa đi ra ngoài vừa nói với cô. “Hiện giờ nếu không có việc gì thì đừng ra ngoài, thân phận của cô không nên cho nhiều người biết.”
An Nhược ngẩn người, chưa kịp nói gì thì Đương Ngọc Thần lại tiếp “Từ nay về sau, đi chỗ nào thì phải nói cho tôi biết, không được tùy ý đi lung tung.”
Không nghe được cô trả lời, Đương Ngọc Thần quay đầu lại nhìn, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô.
“Có vấn đề gì sao?”
“Tôi… tôi đang muốn đi làm…” An Nhược đành phải nói thật, nếu không cho cô ra ngoài thì làm sao cô đi làm.
Đường Ngọc Thần nhíu mày. “Đi làm? Chẳng lẽ, tiền tôi cho cô chưa đủ cho cô tiêu?”
Anh ta nói xong thì móc trong túi ra cái ví da màu đen, lấy ra một cái thẻ tín dụng ném xuống bàn, ngữ khí lạnh nhạt nói “Cái thẻ này có thể dùng thoải mái, không có hạn mức, chỉ cần không làm những việc khiến tôi mất mặt xấu hổ thì tôi còn có thể cho cô nhiều hơn.”
An Nhược nhìn chằm chằm vào cái thẻ tín dụng đang bung ra những tia lấp lánh kia, hai tay nắm chặt lại, trong mắt hiện lên những tia nhục nhã.
Người đàn ông nhìn ra suy nghĩ của cô, chậm rãi nhếch mép cười, anh ta đi tới giữ chặt gáy cô, nhẹ nhàng hôn cô một cái.
“Đừng suy nghĩ nhiều, em là người phụ nữ của tôi, tôi nuôi em là điều đương nhiên.”
An Nhược rũ mắt, quật cường nói “Tôi muốn đi làm.”
⬅ Trước Tiếp ➡