⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Đường Ngọc Thần chợt lạnh đi “An Nhược, đừng có đối chọi với tôi. Thuận theo một chút thì có cái gì không tốt chứ? Ít nhất cô muốn cái gì tôi cũng có thể cho cô cái đó.”
Chỉ là nếu cô muốn được tự do tuyệt đối, anh ta sao có thể cho chứ.
“Nhớ kỹ, tôi đi rồi cũng không được đi tìm việc nữa.” Anh mắt của anh ta cố ý lướt qua chiếc áo khoác dính bụi của cô, nhưng trong ánh mắt rõ ràng không có vẻ để tâm. Xem ra, trong suy nghĩ của anh ta, An Nhược là ra ngoài tìm việc linh tinh, chi bằng cứ ở nhà hưởng phúc làm vợ anh ta là được.
Đường Ngọc Thần đi rồi, An Nhược liền cầm lấy cái thẻ, không được ra ngoài tìm việc nữa thì cứ dùng tiền của anh ta đi đã. Dù sao anh ta cũng có tiền, anh ta có thể cho cô bao nhiêu tiền thì cô sẽ dùng bấy nhiêụ
Nhập nhoạng tối, An Nhược nhận được điện thoại của dì Trần lập tức chạy về nhà An Minh Khải.
Dì Trần làm bảo mẫu ở An gia đã mười mấy năm, là dì chăm sóc An Nhược cùng An Cát lớn lên. Trong điện thoại, dì Trần nói An Cát bị An Minh Khải đánh, hơn nữa bị thương vô cùng nghiêm trọng.
An Nhược nghe xong thì đau lòng, cả người run rẩy.
Chú cô vì sao lại đánh An Cát. Chỉ cần nghĩ An Cát mới có từng đấy tuổi bị đánh, cô liền có cảm giác chính mình bị đánh vậy, trong lòng vô cùng khó chịụ”
“An Nhược tiểu thư, An Cát ở trong phòng cậu ấy.” Vừa mở cửa, thấy cô về dì Trận vội nói luôn.
“Dì Trần, cảm ơn dì.”
An Nhược cuống quýt chạy lên lầu, mở cửa phòng An Cát liền nhìn thấy cậu đang ngồi nhìn một cái ảnh mà khóc nức nở.
An Cát đã 12 tuổi, tuy rằng cao như bình thường nhưng mà bởi bệnh suyễn từ nhỏ nên thân hình gầy yếu, từ sau lưng trông rất đơn bạc.
Nhìn thấy đầu vai nhỏ nhỏ của cậu run rẩy, sự khó chịu trong lòng An Nhược càng tăng thêm.
sẽ nghĩ cách đưa em rời khỏi đây
Nhìn thấy đầu vai nhỏ nhỏ của cậu run rẩy, sự khó chịu trong lòng An Nhược càng tăng thêm.
Cô nén nước mắt, đi tới mới thấy rõ trong tay An Cát đang cầm là bức ảnh gia đình cô. Trên bức ảnh còn có cha mẹ của hai người, An Cát lúc đó còn chưa đầy tuổi, đang với tay lên hai cái sừng dê, cười đến ngốc.
Đó là bức ảnh gia đình duy nhất của chị em cô còn giữ lại được.
An Cát nghe tiếng bước chân thì quay đầụ Nhìn thấy người đến là An Nhược thì hoảng loạn lau nước mắt trên mặt.
“Chị, sao chị lại tới đây?”
An Nhược ngồi xuống bên cạnh An Cát, kéo tay cậu lại, nôn nóng hỏi “Nghe nói chú đánh em, chú đánh ở đâu? Em bị thương ở chỗ nào?”
“Chị, em không có việc gì…” An Cát vội phủ nhận.
An Nhược đặt tay lên lưng cậu thì An Cát lập thức hít một hơi lạnh.
An Nhược vội kéo áo cậu lên thì nhìn thấy trên tấm lưng gầy gò trắng trẻo của cậu có mấy vết dây lưng màu đỏ tươi.
Người đánh chắc dùng lực rất mạnh, khiến dây lưng hằn sâu, da thịt nứt ra, máu tươi rướm ra nhẹ nhẹ.
An Nhược thật không ngờ em trai mình bị thương nặng như vậy. Cô vội bịt miệng mình lại để tiếng khóc không bật ra.
An Cát đưa lưng về phía cô, không có quay đầu lại “Chị, em thật sự không có việc gì… Chỉ là em nghịch ngợm, chú mới đánh em…”
An Nhược xoay người đi ra ngoài, một lát sau cô cầm hộp thuốc tiến vào.
Cô dùng bông tăm dính một chút thuốc, nhẹ nhẹ chấm trên miệng vết thương của An Cát.
Lúc này, hai chị em cô đều trầm mặc, không ai nói gì.
Bôi thuốc xong, An Nhược nói với cậu “Hai ngày này đừng có tắm rửa, mỗi ngày chị sẽ về bôi thuốc cho em, nhớ kỹ, nếu sốt thì uống thuốc hạ sốt, đừng để vết thương chuyển biến xấụ”
“Chị…. Em xin lỗi, lại làm chị lo lắng.”
An Cát quay đầu lại cúi đầu xin lỗi cô. An Nhược cầm lấy tay cậu, rũ mắt hỏi “Vì sao chú đánh em?”
“…..”
“Tiểu Cát, đừng giấu chị.”
An Cát ngập ngừng một lát rồi nói “…. Hôm đó, sau khi trở về, chú mắng em, sau đó bảo em cút khỏi nhà họ An. Em giận quá đi trốn nhà đi… Em ở nhờ nhà bạn học hai ngày, chú tìm được em liền bắt em về, đánh em. Chị, là em sai, em không nên bỏ nhà đi, không nên để chị lo lắng…”
An Nhược nắm chặt tay cậu, trong lòng quyết tâm.
Cô lấy ví tiền ra, lấy ra 2.000 đưa cho An Cát “Chỗ này cho em, nếu cần thêm thì lại tới chị lấy tiền. Tiểu Cát, chị quyết định rồi, chị muốn đưa em rời khỏi nhà này. Em chờ chị, chị sẽ mau chóng nghĩ cách đưa em rời khỏi đây.”
An Cát ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên “Thật không?”
“Thật, tin chị.”
An Nhược ngồi trong phòng An Cát thật lâu rồi mới đi ra ngoài, cô nhờ dì Trần chăm sóc Tiểu Cát, còn đưa cho dì Trần 1.000 đồng.
Đúng lúc cô chuẩn bị đi thì An Tâm về tới nhà.
Thấy An Nhược đang ở nhà, cô ta ngẩn người, sau đó hai tay khoanh cười nhạt, “An Nhược, sao cô lại ở đây?”
Lúc còn chưa lấy được quyền giám hộ đối với An Cát, cô sẽ không đắc tội với bọn họ.
Cô nhàn nhạt nói “Tôi tới thăm An Cát.”
An Tâm đứng dựa vào tường, cười nhạo “Trong lòng cô lúc nào cũng chỉ nghĩ tới thằng em vô dụng đó, chẳng trách được không được người đàn ông nào để ý. An Nhược, xem ra cô vẫn còn có thời gian, vẫn nên là để tâm đến người đàn ông của mình đi. Cô phải biết rằng, rời anh ta ra, cô cái gì cũng không còn, cái gì cũng không có.”
An Nhược sao không hiểu ý của An Tâm chứ, cô cũng không muốn nói nhiều “Tôi phải về rồi.”
chỉ vì nụ cười của giai nhân
“An Nhược, ở Quảng trường Âm nhạc đang có chương trình trình diễn mới, nếu có hứng thú thì cô đi xem xem, tôi nghĩ cô nhất định sẽ không hối hận.”
An Tâm nói, giọng nói mang theo tia vui sướng khi người khác gặp họa.
An Nhược ngồi vào xe taxi, lúc này trời đã thật tối, ánh đèn đô thị lập lòe, giống như là một cái thành trống.
Xe chạy một lát, cô đột nhiên nói “Bác tài, phiền bác chạy tới Quảng trường Âm nhạc một chút.”
Xuống xe, An Nhược đi vào trong quảng trường liền nhìn thấy rất nhiều người đang xếp hàng nhận hoa hồng.
Bên cạnh hồ âm nhạc lớn chất đầy các bó hoa hồng, dưới ánh đèn như ảo như mộng, phảng phất như một biển hoa.
⬅ Trước Tiếp ➡