⬅ Trước Tiếp ➡
Màn hình quảng cáo gắn trên tòa nhà cao tầng trước mặt có ánh đèn màu lấp lánh. An Nhược ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện ra trên đó là dòng chữ
“Tuyết, sinh nhật vui vẻ.”
Hóa ra là có ai đó chức mừng sinh nhật.
Bên cạnh cô có mấy cô gái, vẻ mặt hâm mộ nhìn màn hình nói “Nếu là người đàn ông của tôi, chúc mừng sinh nhật tôi như vậy, đời này tôi chỉ gả cho anh ấy.”
“Cái cô gái tên là Tuyết kia thật hạnh phúc, một ván đóa hoa hồng, một vạn lời chúc phúc. Phần tâm ý này cho thấy người đàn ông kia yêu cô ấy biết bao nhiêụ”
An Nhược lúc này mới hiểu ra, nếu muốn được tặng một đóa hoa hồng thì phải viết một lời chúc phúc cho cô gái tên Tuyết đó.
Phần tâm ý này quả thực đặc biệt, cũng quả thực quá quý giá.
Không biết ai có thể nghĩ ra cách này, chỉ vì một nụ cười của giai nhân.
An Nhược đang muốn rời đi thì tầm mắt đột nhiên nhìn thấy một chiếc xem Bugatti quen thuộc.
Chiếc xe đen bóng cứ điệu đà đậu ở một góc, thu hút ánh mắt của mọi người. Chỉ vì có bảo vệ trông coi nên mới không có người tới để sờ vào chiếc xe sang tiền tỷ đó.
Ánh mắt An Nhược lóe lên, cô ngẩng đầu tìm kiếm.
Thông qua cửa sổ sát đất trong vắt, cô nhìn thấy trong nhà hàng Pháp xa hoa ở tầng 4, có một người đàn ông và một cô gái ngồi trên bàn ăn, tựa như đang nghe nhạc, hưởng thụ bữa tối dưới ánh nến của hai người.
Ngoại trừ An Nhược, không có người chú ý tới đôi nam nữ đang ngồi trong nhà hàng đó, không có ai khác.
Người đàn ông đẹp trai, cô gái xinh đẹp, hai người đều mặc trang phục của tầng lớp thượng lưu, trang điểm thật đẹp.
Không rõ người đàn ông nói gì đó, chọc cho cô gái cười tươi như hoa.
Nhìn cô ta, ánh mắt người đàn ông tựa như sáng người, thậm chí ngay cả An Nhược đang đứng ở dưới quảng trường cũng có thể nhìn thấy đôi mắt sáng lạn của anh ta.
An Nhược nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, chẳng trách Đường Ngọc Thần hôm nay ra ngoài lại ăn mặc nghiêm túc như vậy.
Cô cúi đầu liền muốn rời đi.
Đột nhiên có một cô gái hỏi cô “Cô không đi nhận hoa hồng sao? Sau 12 giờ liền không còn nữa.”
An Nhược lắc đầu, cô không cần hoa hồng.
Bùm…
Trên bầu trời đột nhiên có pháo hoa bung nở, An Nhược đang đi cũng quay đầu lại nhìn.
Pháo hoa được bắn từ trên nóc của tòa nhà, nở rộ trên nền trời đen thẫm giống như muôn ánh sao trời.
Nhưng mà nó lại chiếu rõ vào khung cửa sổ sát đất ở trên tầng 4 đó, bao vây lấy đôi trai gái ôm nhau đứng trước cửa sổ, hạnh phúc mà thưởng thức pháo hoa.
Tất cả những điều này là những gì An Tâm muốn cô nhìn thấy sao?
An Tâm cho rằng cô sẽ đau lòng, sẽ khổ sở sao? Nhưng mà, trong lòng cô vô cùng bình tĩnh, tựa như tâm đã chết, không còn chút cảm giác.
An Nhược về đến nhà, chuyện đầu tiên là lên mạng tìm nhà ở.
Cô tìm thật lâu, đến khi trời tờ mờ sáng mới đi ngủ.
Cô ngủ được mấy tiếng thì bị tiếng động của Đường Ngọc Thần đánh thức. An Nhược ngồi dậy hỏi anh “Đêm nay anh có về không? Tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Muốn tự mình nuôi nấng Tiểu Cát
Đường Ngọc Thần lấy ra một cái áo sơ mi, định đi tắm, nghe thấy cô hỏi vậy thì liếc cô một cái, ánh mắt thản nhiên “Chuyện gì? Hiện giờ nói luôn đi.”
“Tôi định buổi tối mới nói…” Bởi vì cô có chuyện muốn thương lượng với anh ta.
“An Nhược, có phải bởi vì đêm qua tôi không trở về cho nên cô khó chịu trong lòng? Nhưng mà, tối nay không được, tôi có việc không về nhà, buổi tối ngày mai sẽ về thỏa mãn cô.” Đường Ngọc Thần cười tà mị.
An Nhược không muốn tranh luận cùng anh việc này, cô nhàn nhạt gật đầu “Vậy được, ngày mai chúng ta bàn việc này.”
Cô vẫn luôn như vậy, đối với việc gì cũng rất lãnh đạm, điều này khiến Đường Ngọc Thần cảm thấy khó chịu, cũng có chút chán ghét.
Tắm xong, thay quần áo, Đường Ngọc Thần lập tức rời đi.
An Nhược không hỏi anh đi chỗ nào, cô cũng không quan tâm tới việc này, sau này cũng không cần quan tâm nữa.
Ngày mai, cô sẽ đưa đơn ly hôn, từ nay về sau có thể khôi phục sự tự do của bản thân.
Ăn sáng xong, An Nhược lại về nhà họ An. An Tâm không có nhà, nhưng mà vợ chồng An Minh Khải đều ở nhà.
Nhìn thấy cô về, Từ Tuệ Văn kích động nói với cô “An Nhược, cô thật là làm mất mặt nhà họ An. Cô mới được gả đi bao lâu mà Đường Ngọc Thần đã có người phụ nữ khác ở bên ngoài, mà lại còn không phải là người phụ nữ bình thường, người ta là Phó Giám đốc Phong Hành, đại tiểu thư của Vân gia – Vân Phi Tuyết. Anh trai cô ta là tổng giám đốc Phong Hành. Đêm qua Đường Ngọc Thần vì chúc mừng sinh nhật của Vân tiểu thự mà ở quảng trường Âm nhạc…”
Từ Tuệ Văn bô lô ba la một hồi chi tiết về sự kiện tối qua, nhưng An Nhược không hề chú ý tới. Cô chỉ chú ý tới một chi tiết. Hóa ra cô gái đó là Phó Giám đốc Phong Hành, là Vân Phi Tuyết, em gái Vân Phi Dương.
An Nhược cảm thấy thế giới này thật nhỏ bé, chỉ một ngày thôi cô được gặp cả hai anh em nhà họ Vân.
“Chú, tôi có lời muốn nói với chú.” An Nhược không để ý tới Từ Tuệ Văn còn đang đứng lảm nhảm, quay sang nói với An Minh Khải.
An Minh Khải buông tờ báo trong tay xuống, nhàn nhạt nhìn cô “Chuyện gì?”
Từ sau những chuyện xảy ra, tình thân giữa ông ta và An Nhược hoàn toàn cắt đứt. Không riêng An Nhược không còn chút tình cảm nào với ông ta mà ông ta cũng không còn muốn sắm vai người chú thân ái trước mắt An Nhược nữa. Hai người tựa như hai người xa lạ, cảm giác được sự bài xích của đối phương đối với mình.
An Nhược nói thẳng “Tôi vẫn luôn muốn tự mình nuôi nấng Tiểu Cát. Chú, tôi biết hai người không thích Tiểu Cát ở đây cho nên tôi muốn đưa Tiểu Cát đi, tôi muốn nhận quyền nuôi dưỡng Tiểu Cát.”
An Minh Khải ngây người. Từ Tuệ Văn kinh ngạc. Bà ta không nói gì, kỳ thật, bà ta cũng mong ước An Nhược nhấc cái gai An Cát khỏi nhà bà ta.
Nhưng An Minh Khải lại có tính toán khác. Có An Cát trong tay thì ông ta còn có thể khống chế được An Nhược. Dù sao thì, An Nhược hiện giờ là vợ của Đường Ngọc Thần, cho dù cô không được Đường Ngọc Thần sủng ái nhưng mà thân phận vợ của Đường Ngọc Thần vẫn còn đó.
“Không được. Cô giờ đã lấy chồng, là người của nhà họ Đường, cô không có tư cách nuôi dưỡng Tiểu Cát.” An Minh Khải không khách khí cự tuyệt.
An Nhược biết ông ta sẽ nói như vậy, cô cười khẽ “Chú, chỉ một khoảng thời gian nữa tôi sẽ không còn là người của Đường gia, cho nên tôi vẫn là tôi như cũ, là chị ruột của An Cát, tôi nghĩ, luật pháp sẽ đồng ý để tôi nuôi dưỡng An Cát trưởng thành.”
An Minh Khải kinh ngạc “Cô có ý gì?”
Từ Tuệ Văn cười khẩy nói “An Nhược, có phải là Đường Ngọc Thần không cần cô nữa không? Cũng đúng, cô sao có thể sánh được với Vân tiểu thư chứ, một cây hoa bèo sao có thể so với một cây hoa hồng ngát hương. Nếu tôi là Đường Ngọc Thần tôi cũng sẽ chọn Vân tiểu thư mà vứt bỏ cô.”
Giành được quyền nuôi dưỡng Tiểu Cát
⬅ Trước Tiếp ➡