⬅ Trước Tiếp ➡
Gần đây, Túy Thu bị sốt, nằm ở nhà không thể động đậy, lại kèm theo chóng mặt. Cuối tuần, Lâm Mộ dứt khoát chuyển tới chăm sóc cậu, bác sĩ riêng Thẩa duyệt tới nhà, sau khi khám bệnh xong, anh ta cau mày, vẻ mặt không ổn lắm.
Túy Thu nhìn thấy ánh mắt của anh ta, phất tay bảo Lâm Mộ ra ngoài trước.
"Nói đi."
Dù lúc không có ai Thẩm duyệt nói chuyện khá độc miệng, nhưng chưa bao giờ xem nhẹ mặt mũi Túy Thu trước mặt người ngoài.
Trong nguyên văn, ThẩA duyệt cũng là một người hỗ trợ kỹ thuật kiêu căng ngạo mạn. Suốt ngày đeo kính gọng vàng, từ đầu đến chân được bao bọc bởi một chiếc áo khoác dài trắng tinh, toát ra hơi thở cấm dục nồng nặc. Túy Thu lại nghĩ đến sao bây giờ mình yếu ớt như vậy, chợt cảm thấy cực kỳ tiếc hận, nếu bây giờ mình khỏe mạnh thì có thể nhanh chóng thu nạp hậu cung rồi. Nghĩ đi nghĩ lại, Túy Thu thở dài.
Thẩm duyệt nghĩ Túy Thu thở dài vì xấu hổ, hơi dịu giọng xuống, cân nhắc lời nói trong đầu một chút, cố gắng nói nhẹ nhàng hết sức có thể:
"Lần sau... Làm xong phải rửa sạch sẽ, tới đây cũng đừng làm nữa, tôi sẽ cho cậu một ít thuốc chống viêm."
Túy Thu đại khái biết anh ta đang nói cái gì, mặt tối sầm, ho khan hai cái, quay đầu nhỏ giọng nói một câu:
"Biết rồi."
1.
Thẩm duyệt loạt soạt viết xong đơn thuốc, lấy ra một tuýp thuốc mỡ từ trong hộp thuốc xách tay, cẩn thận làm sạch hai tay, đeo găng tay y tế vào rồi bôi thuốc mỡ lên ngón tay.
"Xoay người qua đi, tôi giúp cậu bối ít thuốc"
Giọng nói của Thần duyệt ổn định, không nghe ra chút cảm xúc gì..
Túy Thu ngoan ngoãn làm theo, ngón tay lạnh như băng từ từ tiến vào hậu huyệt, cọ qua lại, thuốc mỡ mềm mại trơn trượt bám chặt vào nếp gấp bên trong vách thịt, dịch ruột non trong suốt tự nhiên tiết ra ngoài làm giữa hai đùi ướt nhẹp.
Thẩm duyệt không đổi sắc mặt xoa bóp thịt mềm mại bên trong hậu huyệt, găng tay y tế thô ráp dính đầy chất lỏng trơn bóng, tùy ý ra vào cửa huyệt. Anh ta hơi nhíu mày, vẻ mặt thì nghiêm túc, nhưng tay lại đang làm chuyện tục tĩu.
Túy Thu có chút bất an, cứ cảm thấy không ổn, nhưng lại không nói được là cái gì. Quay đầu lại nhìn Thẩa duyệt, thấy cặp mắt lạnh nhạt bên dưới tròng kính, lại yên tâm quay đầu lại. Chỉ là, ngón tay đang chặn hậu huyệt kia dường như dùng một tư thế kỳ lạ châm lửa ở bên trong, khiến cậu hơi sốt ruột vặn vẹo thắt lưng.
"Bôi thuốc như vậy thường sẽ bỏ sót vài chỗ, để tôi đổi sang dụng cụ khác", giọng nói lạnh lùng của Thần duyệt vang lên từ phía sau.
"Được"
Túy Thu cũng không nghi ngờ gì anh ta, bác sĩ nói sao thì là vậy.
Một vật to và dài hơn ngón tay cọ xát vài cái ở cửa huyệt, từ từ nhét vào, vừa vào được lập tức đâm đến tận cùng bên trong, chèn ép tuyến tiền liệt bên cạnh. Túy Thu bị đâm vào liền mê mang, khẽ phát ra tiếng "ưm".
"Đừng rên."
Vẫn là giọng điệu nghiêm túc, Thẩm duyệt dường như rất không thích tiếng rên rỉ của Túy Thu.
"Ừm... Xin lỗi..."
Túy Thu hơi xấu hổ, cắn chặt môi, vùi đầu vào gối, không muốn để người phía sau nhìn thấy dáng vẻ kí©h tình của mình.
Cây gậy kia từ từ ra vào ở phía sau, lại còn nhẹ nhàng xoay tròn, ThẩA duyệt mặt không biểu cảm kéo thịt non đỏ tươi trong tiểu huyệt ra, sau đó lại chậm rãi cắm vào, lấy một ít thuốc mỡ màu trắng sữa ra, lại bôi một ít lên côn thịt, rồi lại đâm nhẹ vào.
Thẩn đoyệt vốn không định làm cậu, chỉ là đường cong cơ thể xinh đẹp và biểu cảm yếu ớt của Túy Thu khiến anh ta có chút ngứa ngáy, anh ta nhìn bàn tay Túy Thu đang nắm chắn khẽ run rẩy bằng ánh mắt mờ mịt, không nhịn được tăng thêm lực.
"Ưm... Chắc được rồi đó, không cần phải bôi thuốc... Nữa."
Túy Thu khẽ rên rỉ, cả người run rẩy, không kìm được mà khom lưng, hậu huyệt cảm giác như có lửa đang cháy, ngọn lửa theo dòng máu lan rộng khắp nơi.
"Vẫn còn một chút nữa, cứ nhịn đi."
Thẩn đoyệt thấy cậu vẫn chưa phát hiện, mừng thầm trong lòng, gậy thịt nảy lên vài cái, nhưng cực kỳ kiềm chế thả chậm tốc độ. Mỗi một cú thúc đều là cực hình, nhưng Thẩa duyệt lại tận hưởng một cách say sưa.
Chờ đến đi rút ra cắm vào hàng chục lần, đã trôi qua gần mười phút. Túy Thu không kiên nhẫn, quay đầu lại, đột nhiên phát hiện dụng cụ Thẩa duyệt dùng thế mà lại là côn thịt của anh ta!
"Anh!"
Túy Thu mở to hai mắt, cậu tiến về phía trước muốn né tránh, lại bị ThẩA duyệt giữ chặt lại.
Một chân Thẩm duyệt bước lên giường, để Túy Thu quay lưng lại, sau đó ngồi lên đùi anh ta, côn thịt thô dài đâm thẳng vào chỗ nhạy cảm bên dưới.
Túy Thu còn đang hừng hực, lại mơ màng bị đè mạnh xuống giường, đệm mềm mại bật trở lại khiến cậu bị nảy lên, cây gậy trong hậu huyệt như muốn xuyên thủng cậu. Vách thịt trơn ướt ngay lập tức rung động, bao quanh côn thịt đang sưng đến cực hạn.
Hai tay ThẩA duyệt nắm lấy xoa nắn cặp mông hồng hào, mở cửa huyệt ra rõ ràng trong tầm mắt của mình, gậy thịt tím đỏ đẩy mạnh vào giữa hai đùi mềm mại trơn trượt, mông rung lên theo mỗi một lần va chạm, thuốc mỡ trắng đục bị dâu dị©h làm tan chảy, chảy ra khắp nơi.
Mồ hôi chảy ra từ chiếc cổ mềm mại của Túy Thu kéo dài một đường trượt xuống tấm lưng rắn chắc, cảnh tượng ướt át vô cùng quyến rũ khiến Thần duyệt phát cuồng. Vật cứng rắn nóng bỏng mất kiểm soát, mạnh mẽ chạy nước rút.
Phía sau của Túy Thu bị nam căn to lớn nhét đầy, trong lúc mê man, cậu nhắm chặt mắt lại, cắn chặt vỏ gối, hàm răng trắng hơi lộ ra, môi mỏng vô thức hé mở.
Sau khi Thẩa duyệt dùng hết sức đâm vào, thuốc mỡ màu trắng ở giữa hai đùi bị đánh tan thành bọt, mông bị nhào nặn đến sưng lên.
Túy Thu đã không thể chịu đựng được nữa, cậu cảm thấy mình như bị nhốt trong lò nướng, sắp tan chảy. Hai tay cậu cố gắng chống xuống giường, liên tục lắc đầu, không nhịn được thở dốc.
ThẩA duyệt để cậu ở tư thế quỳ, mông nâng lên cao vểnh thẳng về phía gậy thịt, giống như đã nghiện còn ngại lắc lư mời gọi giao hợp.
Thân dưới tăng tốc khôi phục lại lực va chạm mạnh mẽ, túi thịt đụng vào thân nhạy cảm, chiếc ô nhỏ ở đầu gậy thịt từng chút hoàn toàn mở ra nếp gấp của thành thịt, kéo căng bốn phía.
Túy Thu bị làm đến mức mê muội, đôi môi mỏng khẽ mở, không khỏi nhỏ giọng rên rỉ. Đuôi mắt hoa đào rung động nhuốm một màu đỏ thẫm, tỏa ra khát vọng động tình.
Đợi đến khi Thẩm duyệt cuối cùng cũng bắn ra, tinh hoa đậm đặc được bao Cao so tiếp lấy, lực đẩy về phía trước vẫn khiến cho Túy Thu cảm nhận được một luồng nóng bỏng. Cậu nằm sấp trên giường, thở hổn hển, để Thẩm duyệt dọn dẹp bên dưới của mình.
Thẩa duyệt rất chuyên nghiệp, dùng bông gòn cẩn thận lau sạch miệng huyệt, rồi lại bôi thuốc.
Xúc cảm tinh tế tê dại lướt qua làn da ửng đỏ của Túy Thu, tê dại đến mức khiến cậu run rẩy. Dường như có một dòng điện yếu ớt xẹt qua, sóng tình cuồn cuộn gợn lên, Túy Thu cảm thấy cực kỳ thoải mái, nắm chặt chiếc chăn bông mềm mại dưới tay mình.
Uể oải nằm nghiêng trên chiếc giường êm ái, Túy Thu đã không còn sức để tranh cãi nữa, cậu âm thầm nói với bản thân sau khi khỏi bệnh nhất định phải chăm chỉ tập thể dục, tranh thủ giết chết mấy tên khốn kiếp này.
Lâm Mộ chờ ở cửa, thấy Thẩm duyệt mở cửa đi ra, lấy đơn thuốc, nho nhã lễ phép cảm ơn, sau đó đưa anh ta ra ngoài.
Đợi đến khi Lâm Mộ quay lại phòng ngủ, thấy Túy Thu đã yên lặng ngủ, trên cánh tay còn cắm nước dinh dưỡng.
Trên bàn cạnh giường ngủ để thuốc mỡ chống viêm, có hơi chói mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡