⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nằm trên giường vài ngày, Túy Thu đã hồi phục rất nhiều và có thể ra ngoài chạy bộ tập thể dục buổi sáng.
Lâm Mộ không thích việc cậu cứ đến phòng tập thể hình, đặc biệt dùng danh nghĩa của cậu mua rất nhiều thiết bị
máy móc về nhà. Túy Thu nhìn thấy máy chạy bộ và máy đẩy được bố trí đơn giản trong phòng, đôi mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, Lâm Mộ mỉm cười đưa cho cậu một ly sinh tố bơ vani, cử chỉ điệu bộ tự nhiên thoải mái, không hề vượt quá giới hạn, ra dáng một thư ký chuyên nghiệp.
Với suy nghĩ muốn thử chút, Túy Thu thay quần áo, bắt đầu khởi động. Lâm Mộ ở bên cạnh nhìn khiến cậu hơi mất tự nhiên. Vì vậy, cậu đi đến trước mặt Lâm Mộ thản nhiên nói:
"Đừng đứng đó nữa, anh cũng thay quần áo tới đây vận động chút."
Lâm Mộ thấy cậu chủ động nói chuyện với mình, trong lòng vui vẻ, nhẹ giọng nói "Được", lập tức đến phòng khách chuẩn bị.
Lúc quay lại, Túy Thu đang thực hiện động tác Smith Squats. Các khớp ngón tay lộ rõ nắm lấy thanh tạ bằng kim loại nặng trong lòng bàn tay, khi cậu ngồi xổm xuống bờ mông tròn trịa được đẩy về phía sau. Tập được một lúc, Túy Thu cắn răng, hít sâu một hơi, lại thử thách mức tạ cao hơn một chút.
Lâm Mộ ngồi trên chiếc xe đạp thể hình, điều chỉnh chế độ luyện tập đồi núi trong hai mươi phút, âm thầm thưởng thức cặp mông hoàn hảo in lên sau lớp vải mỏng của Túy Thu. Đường cong bắp chân của Túy Thu rất uyển chuyển, cổ chân nhỏ gầy có thể nắm được, mỗi lần ngồi xổm xuống cậu đều ấn đến mức thấp nhất, kéo căng cơ bắp chân. Động tác lưu loát, khiến trong lòng Lâm Mộ rất tán thưởng cậu, còn những dụ© Vọng ẩn sâu.
Túy Thu tập một lúc, cảm thấy hơi kiệt sức, đứng trên thảm yoga bên cạnh ép chân, chống vào tường kéo dài bắp chân đau nhức. Đang cúi người xuống, đột nhiên hông bị ôm lấy, cậu ngẩng đầu lên thấy Lâm Mộ đang dùng thứ cứng rắn cọ xát bắp đùi cậu.
Lúc này vừa mới tập thể dục xong, não Túy Thu tiết ra rất nhiều dopamine, giúp cậu tăng cường sức bền thể chất và sự bùng nổ của cơ bắp. Cậu đứng thẳng người, giơ tay cầm lấy tay đang ôm của Lâm Mộ, lập tức thoát ra. Cậu xoay người tung một cú đánh, trên không trung xẹt qua tiếng gió, bị Lâm Mộ giơ tay lên ngăn lại.
Túy Thu và anh tách ra một khoảng, tay chân trước sau di chuyển tạo thành tư thế đấm bốc. Lâm Mộ có chút hưng phấn, cũng nắm hai tay để trước ngực, nhướng mày, nhếch môi cười.
Giao đấu lần nữa, Túy Thu sử dụng một loạt tấn công nhanh, tay trái đấm thẳng từ bên hông lên đầu anh, sau đó tay phải đấm một cú từ dưới lên. Không ngờ, lại bị Lâm Mộ dùng hai tay giữ chặt nắm đấm, một bước ngoặt ra sau lưng. Sức của Lâm Mộ rất lớn, lớn đến mức Túy Thu tưởng rằng tay mình đều bị anh bẻ gãy rồi.
Lâm Mộ tàn nhẫn giữ khuỷu tay cậu, dùng chân đẩy phía sau đầu gối của cậu, buộc cậu quỳ xuống đất. Túy Thu cố gắng rút tay vài lần nhưng đều không được, bàn tay thô ráp của Lâm Mộ kẹp chặt lấy cậu như kìm sắt. Mùi xạ hương tỏa ra trên làn da ướt đẫm của Túy Thu kí©h thí©h như thuốc kí©h dụ© vậy, khiến Lâm Mộ ngửi thấy liền muốn phát tình.
Túy Thu nhắm mắt lại, chán nản nghĩ, sao mình lại bốc đồng đến mức muốn solo với anh ta vậy. Lần này xong rồi, bị trói chặt rồi.
Lâm Mộ rút tay ra cởi quầu Túy Thu, ghé mặt đến bên tai cậu, lè lưỡi, tràn đầy sắc dục liếm láp vành tai cậu, làm cho nó ướt át bóng loáng. Cơ ngực săn chắc dán vào tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của Túy Thu, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng truyền đến, thiêu đốt các dây thần kinh nhạy cảm của Túy Thu. Túy Thu cảm thấy mình bị ném vào bể nước nóng bỏng, không thể thở được trong hơi nước sục sôi.
Túy Thu lo lắng nằm sấp trên mặt đất, sức nặng trên lưng vững như Thái Sơn đè lên cậu. Gậy thịt thô to cứng rắn của Lâm Mộ đâm vào hậu huyệt vừa khôi phục chặt chẽ một cách thô bạo, xúc cảm nóng bỏng khiến Lâm Mộ không tự chủ được mà than thở ra tiếng: "Ừm... Dù đã làm không biết bao nhiêu lần, nhưng chủ tịch đều chặt và nóng như vậy, khiến tôi nhớ nhung, lưu luyến không thôi."
Túy Thu muốn đẩy anh ra, nhưng tay lại không có lực, hậu huyệt từ từ ẩm ướt, chất nhầy trong suốt chảy ra, giống như khát khao muốn được lấp đầy. Mông không tự chủ được áp sát về phía sau, Túy Thu hơi thất vọng với những thay đổi trên cơ thể mình, nhưng không thể khống chế nhẹ nhàng lắc lư vòng eo, giống như đang mời gọi người phía sau bạo lực xâm chiếm.
Thấy Túy Thu đã từ bỏ phản kháng, Lâm Mộ buông cậu ra, ôm lấy cậu từ phía sau. Lúc này, Lâm Mộ không biết lấy đầu ra một cái khóa miệng màu đỏ tươi, sau khi cương quyết cho Túy Thu đeo, một tay chà xát chỗ nhô ra nhỏ nhắn phía trước, tay kia đưa xuống phía dưới vuốt ve hạ thể xinh đẹp của cậu.
Đôi môi mỏng màu hồng đào của Túy Thu không khép lại được, nước bọt trong suốt không ngậm được chảy ra từ khóe miệng, âm thanh đều bị nuốt vào bên trong. Mồ hôi trán chảy xuống khóe mắt, cảm giác đau nhói khiến cậu vô thức muốn thoát ra, hoảng loạn vặn eo, nhưng lại bị bàn tay Lâm Mộ đang nắm lấy gậy thịt của mình ngăn lại.
Bàn tay điêu luyện của Lâm Mộ không ngừng xoa nắn bộ phận Vinh dụ© của Túy Thu, thỉnh thoảng dùng ngón tay ngoáy cái miệng nhỏ đang chảy nước miếng, dòng chất lỏng trong suốt không ngừng chảy ra từ mắt trụ, dính vào tay Lâm Mộ. Cơ thể Túy Thu rất nhạy cảm, động tác kịch liệt của anh khiến cậu co thắt, chất lỏng màu trắng đục ấm áp từ từ phun ra, bị Lâm Mộ lấy tay tiếp lấy, trực tiếp dùng nó bôi trơn hậu huyệt.
"Ngày nào tôi cũng nhớ cậu.", Lâm Mộ đỉnh thật mạnh, đẩy Côn thịt hoàn toàn vào thẳng trong cơ thể Túy Thu, dừng lại một lúc: "Nó cũng rất nhớ cậu."
Lâm Mộ đưa đẩy phần dưới một cách mãnh liệt, khoái CảA tột độ cướp đi lý trí của anh, buộc anh phát cuồng nhét thứ to quá đáng kia chen vào trong huyệt. Anh thô bạo rút ra cắm vào, huyệt nhỏ cố hết sức nuốt trọn nam căn khổng lồ, lực hút vừa phải khiến Lâm Mộ yêu thích không muốn buông, hai tay giống như đánh chuông anh đập mạnh mông Túy Thu về phía mình theo tiết tấu, mãnh liệt đến mức muốn hòa gốc rễ của mình vào trong cơ thể Túy Thu.
Túy Thu ho sặc sụa do nước bọt tiết ra trong miệng, cổ đỏ lên, khuôn mặt trắng nõn trái ngược hoàn toàn với cái khóa
miệng sặc sỡ. "Ừ... A..." Túy Thu không thể phát ra những âm thanh khác, ngón tay trắng nõn cấu vào thảm yoga, để lại một dấu tay sâu trên đó.
Lâm Mộ đàm hàng chục lần như một cái máy đóng cọc, kéo Túy Thu từ thảm lên, đỡ lên máy chạy bộ. Sau đó, anh bật máy chạy bộ, dẫm chân lên hai tấm ván cố định bên mép đường băng, vỗ mạnh vào mông Túy Thu, để lại một vết sưng đỏ nổi bật trên bờ mông nhẵn nhụi, mạnh mẽ yêu cầu Túy Thu chạy trên máy.
Túy Thu không chạy hai bước, Lâm Mộ lại chen vào từ phía sau. Xóc nảy lúc chạy bộ ảnh hưởng rất lớn đến hai người, Túy Thu đang chạy lên xuống, huyệt thịt tự động nuốt chửng thứ to lớn giữa hai chân Lâm Mộ. Cảm giác lắc lự mất cân bằng làm cho Túy Thu có chút nghẹn ngào, hai tay nắm chặt lấy tay cầm, nhịp tim tự động đo được trên màn hình máy chạy bộ lên tới một trăm bảy lăm.
Chạy được vài phút, chân của Túy Thu mất sức, không thể chạy được nữa. Cậu thở hổn hển, vai nhún liên hồi.
Lâm Mộ thấy cậu chạy không nổi, tắt máy, dụ© vọng vẫn chôn sâu trong huyệt thịt, mở ra vách thịt lồi lõm bên trong. Anh giống như đang chơi múa rối dây vậy, vừa đi vừa đụng vào Túy Thu đi đến bên cạnh thiết bị đẩy chân, ôm người nằm lên, sau đó tách hai chân Túy Thu đặt trên bàn đạp, bản thân đứng giữa hai chân người bên dưới. Hơi nâng mông Túy Thu lên, gậy thịt đối diện thắng huyệt nhỏ, chuẩn bị đi vào.
Lâm Mộ lại dùng tay đẩy Túy Thu, bảo cậu dùng chân đẩy mạnh ghế nằm lên cao. Túy Thu nín thở, cắn răng miễn cưỡng dùng lực ở chân, ghế nằm chỉ cao hơn mười cm, lắc đầu, nhưng không thể nâng cao hơn được nữa. Mỗi lần nâng lên, gậy thịt cọ xát ở miệng huyệt, kiên nhẫn chờ đợi lần tấn công tiếp theo. Mỗi lần buông lỏng xuống, huyệt nhỏ sẽ bị thứ cứng rắn ở phía dưới cắm vào, vách thịt như bị cọ xát bởi giấy nhám, lực hút và lực đẩy để đưa gậy thịt vào nơi bí ẩn nhất của ruột.
Túy Thu đạp mạnh mấy cái, thật sự không còn sức nữa, mắt log lanh mê người, ngón tay mảnh khảnh kéo giây nịt của khóa miệng ra, nước mắt ứa ra, "@#$%... #@!&." Nói lung tung.
Lâm Mộ híp mắt lại, đột nhiên giữ lấy bả vai cậu đâm mạnh mấy chục cái, qua đầu nóng lên, dịch đục nóng bỏng bắn ra, rửa sạch chất nhầy trong thành thịt. Lâm Mộ cúi đầu nhìn dáng vẻ trẻ con suy sụp của cậu, rốt cục giơ tay cởi khóa miệng, ôm cậu vào lòng nhẹ giọng vỗ đầu an ủi.
Túy Thu hít một hơi, tức giận bất bình nói:
"Anh! Tháng này... Trừ sạch tiền lương của anh!"
Lâm Mộ cười cười: "Được, vậy chắc cậu phải nuôi tôi rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡