⬅ Trước Tiếp ➡

Dáng người Lý Ngọc cao to, ít nhất cũng 80kg, cùng với tốc độ chạy nhanh nhất, cái cảm giác nghĩ thôi đã thấy khổ sở.
Giản Tùy Anh ngã xuống nền sân, ngay lập tức đầu váng mắt hoa, tiếp đó là thân hình Lý Ngọc đổ ập xuống, cổ chân nhói lên một cái, hắn kêu “a” một tiếng, nằm đơ một chỗ.
Mấy người bên cạnh chạy đến đỡ Lý Ngọc dậy, ồn ào nói “Sao không, sao không.”
Hoàn cảnh lúc này thật sự hỗn loạn, Lý Ngọc đứng lên không vững, còn nhẫm vào chân hắn vài cái. Giản Tùy Anh đau không la nổi.
Lý Ngọc lo lăng “Anh Giản, ổn không?”
Giản Tùy Anh đau đến muốn hét lên “Chân, cậu nhẫm vào chân tôi rồi.”
Người bên cạnh giúp hắn đứng lên, Lý Ngọc cầm ống quần hắn xắn lên, cổ chân sưng một cục.
Giản Tùy Anh được dìu đến ghế ngồi, không khỏi tự giễu mình “Đúng là già rồi, vô dụng, mới chạy có tí mà đã bị thương.”
Có cậu nhóc cười nói “Anh mới có hai mươi tuổi thôi, sao lại nói thế, chuyện bị thương lúc chơi bóng là chuyện thường thôi. Lý Ngọc cũn không cố ý.”
Giản Tùy Anh cười khổ nói “Cho anh chai nước, khát muốn chết rồi.”
Có người đưa cho hắn chai nước, hắn mở nắp liền ngửa cổ uống, càu nhàu vài tiếng rồi uống hết cả chai nước của mấy người.
Lý Ngọc ngồi xổm trước mặt hắn, đem giày với tất cởi hết, thối mặt nhìn cổ chân sưng vù của hắn.
Không biết vì cái gì mà Giản Tùy Anh có chút hồi hộp, đang định đem chân rút về “Không sao đâu, cậu đưa anh ra xe là được rồi, mấy ngày sau là khỏi.”
Lý Ngọc cầm chân hắn không cho rút lại, nhìn một cái “Anh như thế này còn muốn lái xe?”
Giản Tùy Anh ngớ người, bị thương chân phải, đúng vậy, lái xe kiểu gì.
Lý Ngọc nói với bạn học bên cạnh “Cậu ra cửa hàng tạp hóa mua cho tớ ít đá cục.” Nói xong liền đứng lên, dìu Giản Tùy Anh đứng dậy “Anh Giản, em đưa anh về.”
Giản Tùy Anh nghĩ thầm, trong họa có phúc, cái chân bị thươg có đáng giá.
Mấy người bạn giúp Lý Ngọc dìu Giản Tùy Anh ra xe, Lý Ngọc cầm mấy viên đá, dùng cà vạt của giản Tùy Anh quấn lại trên cổ chân hắn.
Giản Tùy Anh bị lạnh, cười ha ha “Mát nhỉ, phương pháp này cũng tốt.”
Lý Ngọc bất đắc dĩ nhìn hắn “Anh Giản, chìa khóa đâu, em đưa anh về.”
Giả Tùy Anh lục chìa khóa đưa cho cậu “Biết lái không đấy?”
“Biết.” Lý Ngọc ngồi ghế lái, khởi động xe.
“Cậu có bằng lái không?”
Lý Ngọc không có biểu tình gì nhìn phía trước, lái xe đi “Không có.”
Hết chương năm.
Lý Ngọc lái xe vào bãi đỗ xe ngầm ở chung cư hắn đang ở.
Giản Tùy Anh huýt một tiếng, hứng thú nói “Được đấy, ai dạy cậu thế.”
“Anh trai em.” Lý Ngọc mở cửa xuống xe, vòng qua bên kia, mở cửa dìu hắn ra.
Giản Tùy Anh lúc này nổi lên hứng trêu đùa, cố tình giả vờ không còn sức lực, dựa hết lên người Lý Ngọc. Giản Tùy Anh cao khoảng mét tám, nặng cũng gần bằng Lý Ngọc, chỉ mới dìu hắn ra xe thôi mà đã mồ hôi đầm đìa.
Giản Tùy Anh “A” một tiếng, cái chân “yếu ớt” của hắn vấp một cái, thiếu chút nữa thì ngã, giờ càng to gan ôm chặt eo Lý Ngọc.
Lý Ngọc hụt hơi nói “Anh giản, nóng, đừng có ôm nữa.” Bãi đỗ xe ngầm không có điều hòa, hai người vừa mới chơi bóng xong đã một thân mồ hôi, giờ dính với nhau càng khiến người ta khó chịụ


⬅ Trước Tiếp ➡