⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng mà Giản đại thiếu gia lại không thèm để ý, chỉ một mực chú ý đến người cậu, eo nhỏ này, cổ trắng quá, muốn cắn một cái.
Lý Ngọc không hề biết suy nghĩ lưu manh trong đầu của Giản đại thiếu gia. Chỉ vì làm Giản Tùy Anh bị thương nên mới chủ động đem hắn về nhà, nếu mặc kệ hắn mà để Giản Tùy Lâm biết được, sẽ nhìn hắn thế nào.
Giản Tuy Anh lẩm bẩm “Chân đau, không đứng vững được.” Nói như vậy nhưng hắn cũng sợ Lý Ngọc ghét mình thêm, tự động kiềm chế bản thân không dính lên người Lý Ngọc nữa, nhưng nửa người vẫn còn đựa vào cậụ
Nhịp thở đang bình thưởng của Lý Ngọc có chút hỗn loạn, cầm tay Giản Tùy Anh nhấc lên luồn qua dưới nách, dìu hắn đi chầm chậm đến thang máy.
Giản Tùy Anh ở tầng cao nhất – hai mươi tám, là căn hộ dạng ghép hai tầng, tầng dưới là nơi ở, còn tầng trên là bể bơi nhỏ cùng với một cái vườn nho nhỏ. Điều kiện không tệ, nhưng có một mình hắn thì hơi rộng.
Từ lúc hắn mua căn hộ này, ngoại trừ ba hắn với mấy người bạn thân quen thì Lý Ngọc là người đầu tiên hắn mang về nhà.
Hắn chưa bao giờ đem mấy bé trai về nhà chơi đùa, để người khác biết cũng chẳng phải việc hay ho gì. Nhưng Lý Ngọc thì khác, hắn còn muốn Lý Ngọc ở lại với hắn.
Vào nhà, Lý Ngọc nhìn xung quanh một chút “Nhà anh không có ai hả?”
“Bình thường giờ này đang làm việc, nên không có ai.”
Lý Ngọc dìu Giản Tùy Anh đến sô pha ngồi, cau mày, thở dài “Vậy, anh chưa ăn cơm hả.”
“Chưa.” Giản Tùy Anh sờ sờ bụng, thấy đói, liền nhìn Lý Ngọc bằng đôi mắt trông chờ.
Lý Ngọc biết không thể vứt anh ta lại, hỏi “Trong tủ lạnh có đồ gì không? Em làm đồ ăn.”
“Không có, chỉ có nước ngọt với bia.”
Lý Ngọc khó xử nói “Anh không ăn cơm ở nhà.”
“Một thân một mình thì ăn uống gì……..à, có mì.”
“Thế để em đun mì được không?”
Giản Tùy Anh thoải mái dựa vào sô pha, nhìn hắn cười “Được, cậu nấu gì anh cũng ăn.”
Lý Ngọc làm theo ý hắn, mở tủ lấy mấy gói mì, bắc nồi nước lên đun nước sôi.
Trong lúc đun nước hắn cũng chẳng để cho cậu yên “Lý Ngọc, đến đây đỡ, anh muốn tắm rửa thay quần áo.”
Lý Ngọc “ừ” một tiếng, đi lại dìu hắn đến phòng tắm.
Giản Tùy Anh biết cậu nhìn bề ngoài thì có vẻ khó tiếp cận, nhưng thực ra cũng rất tốt bụng. Nếu chẳng phải thừa dịp lợi dụng cậu thì cái chân què của hắn cũng chẳng đến mức phải cần người dìụ
Thực ra hắn dùng một chân đi khập khểnh cũng chẳng sao, Giản Tùy Anh trong lòng nở hoa.
Lý Ngọc dìu hắn vào phòng tắm, Giản Tùy Anh dựa vào tường bắt đầu cởi quần áo.
Lý Ngọc sửng sốt một chút rồi dời mắt đi chỗ khác.
Giản Tùy Anh cực kì tự tin vào dáng người của mình, nhưng không biết Lý Ngọc có hứng thú với đàn ông không nên hắn một bên chầm chậm cởi áo, một bên quan sát Lý Ngọc.
Nếu cậu có hứng thú với đàn ông thì chẳng có lý gì khi hắn cởi hết mà không phản ứng.
Nhưng khi cởi xong áo rồi mà thái độ Lý Ngọc vẫn chẳng có gì thay đổi, chỉ có tay hơi nâng lên để đề phòng hắn ngã thì đỡ được ngay.
Trong lòng Giản Tùy Anh có chút uể oải “Cậu đỡ anh chút, anh cởi quần.”
Lý Ngọc đỡ lấy tay hắn, Giản Tùy Anh dùng một tay cởi quần, xoạt xoạt vài cái quần liền rớt xuống chân.


⬅ Trước Tiếp ➡