Chương 18
Hắn nâng một chân lên, còn chân kia thì không dám nhúc nhích. Ống quần vướng ở mắt cá chân mà không thể nào đem chân kia rút ra được. Không còn tay nào để làm nên phải lắc lắc chân mấy cái, hắn phải rất cố gắng để làm động tác này vì thực sự là chân rất đau, không hề có chút giả vờ nào.
Lý Ngọc hơi động người, nhìn nhìn chân hắn nhưng cũng không có động tác nào thêm. Cậu không biết có phải là do di truyền hay không nhưng cả Giản Tùy Lâm hay Giản Tùy Lâm tay chân không những dài mà còn nhìn rất được. Nhưng cũng chỉ là cái vỏ bề ngoài, bên trong thật sự là…..
Giản Tùy Anh cắn răng đem quần cởi ra, thật sự là khiến hắn đau đến mức phải kêu lên.
Cởi xong quần dài, giờ đến quần lót.
Rốt cuộc Lý Ngọc cũng không nhịn được nữa bèn nói “Anh Giản, nước sôi, em đi nhìn đã.”
Giản Tùy Anh liếc một cái, thấy cậu tránh né không muốn nhìn hắn, nghĩ bảo có manh mối rồi, vì vậy mà càng không muốn cho cậu đi “Này, giờ mà đi thì anh làm thế nào.”
So về mặt dày thì chẳng ai qua nổi Giản đại thiếu gia, nếu mông trần mà quyến rũ được cậu thì tội gì mà không làm. Hắn chẳng thèm ngượng ngùng, dáng người hắn rất đẹp đấy.
Trên trán Lý Ngọc đã toát mồ hôi, cảm thấy Giản Tùy Anh cố tình trêu đùa mình. Nhưng cậu thấy bản thân cũng quá nhạy cảm, trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng “Vậy anh cởi đi.”
Giản Tùy Anh chẳng thấy xấu hồ mà cởi quần lót ra luôn, cậu em nhỏ liền bật ra. Hắn để quần tuột xuống dưới chân rồi đem đẩy nó ra ngoài.
Lúc nhấc chân phải, Giản Tùy Anh cố tình kêu một tiếng, cả người trần truồng liền dựa vào người Lý Ngọc.
Lý Ngọc bị dọa sợ nhanh tay ôm lấy hắn.
Lúc ngã, môi Giản Tùy Anh còn trượt nhẹ qua má Lý Ngọc, hắn giương mắt lên nhìn cái tai đỏ ửng của cậụ
Phát hiện này làm Giản đại thiếu gia kích động một chút, hắn thấy cậu nhóc này thật sự rất đáng yêu và ngon miệng. Vừa có sự ngượng ngùng của thanh niên mới lơn, lại vừa có sự chững chạc, trầm tĩnh của một người đàn ông. Hơn nữa khuôn mặt lại xinh đẹp, đi tìm chỗ nào được loại hình cực phẩm như cậụ
Giản Tùy Anh hạ quyết tâm ngay lập tức, con người sống một đời phải tận hưởng lạc thú trước mắt, hắn chẳng thèm quan tâm cháu trai của ai hết, có cái gì mà hắn không thể làm.
Lý Ngọc không biết lấy đâu ra sức mà nửa ôm nửa dìu hắn vào bồn tắm lớn, mở nước ra rồi chạy biến “Em đun mì, anh tắm đi.”
Giản Tùy Anh nhìn bộ dáng chạy chối chết của Lý Ngọc cười nhếch mép.
Thật sự vẫn là con nít, hắn thấy ngày mà hắn đem cậu nhóc này áp dưới thân tận tình yêu thương đã không còn xa.
Giản Tùy Anh ung dung tắm rửa, mãi vẫn không thấy Lý Ngọc vào. Có khi đã dọa cậu sợ thật.
Hắn nghĩ nghĩ rồi khóa vòi nước lại, rút khăn tắm ra lau người mới gọi “Lý Ngọc, lấy cho anh bộ quần ngủ”
Lúc sau thấy Lý Ngọc cầm quần áo đến, ánh mắt vẫn tránh né, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Giản Tùy Anh cố tình trêu cậu “Làm sao vậy, cứ như con gái, xấu hổ cái khỉ gì chứ. Cậu không phải đàn ông hả? Cái anh có cậu cũng có còn thẹn thùng cái gì.”
Lý Ngọc cau mày, há miệng định nói nhưng lại thôi vì cậu biết có nói gì thì người thiệt vẫn là mình.