Chương 19
Giản Tùy Anh cười không ngừng “Dáng người anh thế nào? Rất đẹp phải không. Một tuần đi tập ít nhất hai ngày đấy. Đến đây dìu anh.”
Lý Ngọc khổ sở lê đến chỗ bồn tắm, mặt không chút thay đổi dìu hắn đứng lên, vừa ôm vừa kéo hắn ra khỏi bồn tắm lớn.
Giản Tùy anh vừa mặc đồ ngủ vừa ghé vào tai Lý Ngọc nói “Lý Ngọc, cậu có biết đàn ông nên luyện tập chỗ nào là tốt nhất không?”
Lý Ngọc cứng người “Không biết.”
Giản Tùy Anh cười đen tối “Thắt lưng, thắt lưng là cái quan trọng nhất, sau này cậu sẽ hiểu… Này, anh hỏi thật, đã ngủ với ai chưa?”
Lý Ngọc hơi cắn cắn môi nhẫn nại.
Giản Tùy Anh trong lòng đã cười đến nghiêng ngả, sao lúc trước hắn không biết cậu nhóc này lại dễ thương như vậy chứ.
“Cậu không nói cũng không sao, anh không ép. Nhưng anh Giản này có thể truyền cho cậu không ít kinh nghiệm đấy, đủ dùng cho nửa đời sau luôn.”
Nói xong cúi đầu nở nụ cười.
Lý Ngọc hít vào một hơi thật sâu, nếu không phải cậu khiến hắn bị thương, hơn nữa hắn còn là anh trai của Giản Tùy Lâm thì nhất định sẽ rời khỏi đây ngay lập tức. Cái loại đàn ông chớt nhả này làm cậu thực sự nghi ngờ về vấn đề huyết thống của hắn với Giản Tùy Lâm.
Giản Tùy Anh chật vật mới mặc xong quần áo, Lý Ngọc dìu hắn đến bàn ăn.
“Anh Giản, anh ăn đi, em về.”
“Ơ? Sao đã đi luôn?”
Lý Ngọc cứng rắn nói “Mẹ em đang chờ cơm ở nhà.”
Giản Tùy Anh có chút thất vọng, hắn cứ nghĩ Lý Ngọc sẽ ngồi ăn cùng hắn bữa cơm. Nhưng hắn cũng không thể vì cái chân bị thương mà bắt Lý Ngọc ở lại được.
Lý Ngọc đi rồi, Giản Tùy Anh cũng chẳng còn hứng ăn cái gì.
Nhìn căn nhà trống không chẳng có lấy chút hơi người lại làm hắn có chút hối hận lúc nãy đùa quá chớn, không biết cậu có giận hắn không.
Lý Ngọc ở lại chơi với hắn thì tốt.
Chân Giản Tùy Anh bị trẹo, liền lười đi làm, hắn ở nhà nghỉ ngơi hai ngày.
Trước khi thi Đại học một ngày, lúc hắn đang ngồi trên sô pha xem TV thì nhận được điện thoại của Giản Tùy Lâm.
Giản Tùy Anh nhìn màn hình báo cuộc gọi thì nhấn luôn phím tắt, hắn lười nghe.
Giản Tùy Lâm vẫn không nản tiếp tục gọị.
Giản Tùy Anh bị quấy rầy không thể không nghe điện, lười biếng hỏi “Có chuyện gì?”
“Anh, em nghe Lý Ngọc bảo cậu ấy làm chân anh bị thương.”
“Ừ, trẹo.”
“Anh, giờ anh đỡ chưa? Lúc đi ăn thì thế nào?”
” Thì đành nhịn đói thôi.”
“Không có ai giúp anh sao?”
“Anh cậu chỉ bị trẹo, cũng không phải bị liệt, cái gì mà cần người giúp.” Giản Tùy Anh bị lỡ mất mấy đoạn phim, có chút bực mình nói, “Cúp máy.”
“A, anh.”
“Nói.”
“Anh nhớ bóp thuốc? Tự mình xoa được không? Nếu anh không xoa thì ít nhất hai tuần mới khỏi được.”
“Rắc rối quá, vài ngày nữa là ok.”
“Nếu không thì để em mang thuốc đến. Ở đội bóng thường có người bị thương nên em biết cách làm.”
Giản Tùy Anh chẳng mấy khi được ở nhà nghỉ vài ngày, một mình tự do có bao nhiêu tự do, giờ tự nhiên lòi ra người nữa, thế là trực tiếp cự tuyệt “Không cần, mấy ngày nữa là thi Đại học, không phải làm khổ mình thế.”
“Thầy nói mấy ngày này không cần ôn nữa, em ở nhà cũng chán muốn chết, để em đi thăm anh.”
“Tao nói không cần là không cần.”
“Anh…”
“Cậu đừng có phiền như vậy nữa, anh ghét nhất cái điểm ấy ở cậu, lải nhải nhiềụ”